Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Trời dần trở nên lạnh lẽo hơn, Tú Nương ngày càng thích nằm trong lòng Trương Hắc Ngưu không muốn ra, mà Trương Hắc Ngưu cũng dần thích những gì nàng đã làm. Vật kia bị kẹp giữa hai chân nàng làm hắn sinh ra cảm giác nói không nên lời, chân kíhis trên người hắn dần dần chỉnh hợp theo kích thích. Lúc này công việc buôn bán của Trương gia lão điếm cũng không tệ, hơn nữa có sự tồn tại của Trương Hắc Ngưu thì dù lưu manh du côn hay cả các bang phái ở Hán Cô thành cũng không dám làm gì, những tên trước đó còn có ý với bọn họ bây giờ đang nằm yên trên giường bệnh.
- Có tuyết........
Khi Trương Hắc Ngưu rời khỏi giường ấm áp đi ra mở cửa thì phát hiện trời đất tái nhợt, trời lạnh đêm dài nhưng công việc buôn bán vẫn tốt, vì vậy bọn họ vẫn phải mở cửa đúng giờ. Trương Hắc Ngưu đưa theo một Văn Trọng với vẻ mặt không tình nguyện ra mở cửa, tất nhiên Văn Trọng rất mất hứng, trong nhà nhiều tiểu nhị nhưng lại cứ tìm hắn mới chết, rõ ràng hắn xui xẻo không phải bình thường, hắn nói:
- Ông chủ, chúng ta không cần mở cửa sớm như vậy chứ?
Tất nhiên Trương Hắc Ngưu không đồng tình, hắn nói:
- Không cần nói nhảm, mau ra mở cửa, bây giờ còn có chút thời gian, món ăn của chúng ta còn không nhiều, phải đi mua thêm........
- Bây giờ trời giá đất lạnh, có món ăn nào dễ bán?
Văn Trọng lớn tiếng phàn nàn.
- Có cái gì mua cái đó, làm nhiều nói ít một chút.
Trương Hắc Ngưu mở cửa, người trong quán đều đã thức dậy chuẩn bị cho công tác hôm nay. Trương Hắc Ngưu đưa Văn Trọng ra quét sạch tuyết, sau đó cùng Văn Trọng đi mua thức ăn. Hắn đi trên đường mà nhớ những khoảng thời gian vừa qua, những hạt tuyết rơi xuống tay hắn mà không tan. Hắn lại nhìn những dãy hàng quán ven đường, người trên đường rất ít, quán xá mở cửa không nhiều, đã sắp đến năm mới.
Trong ký ức của hắn không có quan điểm lễ mừng năm mới, hắn cảm thấy vô cùng kỳ quái khi mọt người trong nhà đoàn viên ăn một thứ gì đó khá lạ lẫm. Trước nay hắn chưa từng trải qua cuộc sống như vậy, nhiều năm qua hắn chỉ một mình đứng giữa trời tuyết nhìn lên trời.
- Ông chủ, sao ngây người như vậy?
Văn Trọng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Trương Hắc Ngưu, ông chủ này rất cổ quái, trước nay hắn chưa từng gặp người như vậy bao giờ, thân thể cao lớn và cường tráng hơn cả gấu chó, khốn nổi lại thích chơi trò thầm trầm, lúc này tuyết rơi nhiều lại ra ngoài mua thêm thức ăn, còn chỗ nào bán không?
Trương Hắc Ngưu đi thẳng ra ngoài thành, khi đến cổng thành thì Văn Trọng chợt kinh hãi:
- Ông chủ, không thể nào, chúng ta không phải đi mua thức ăn sao? Ngài đi đâu vậy?
- Ta nói mua trong thành sao?
Trương Hắc Ngưu vẫn đi ra, Văn Trọng không còn cách nào khác chỉ có thể chạy theo.
Trương Hắc Ngưu đi quá nhanh làm cho Văn Trọng đi sau cũng cực kỳ vất vả, nháy mắt hai người đã đi được một quảng đường xa đến giữa núi rừng. Đường càng lúc càng khó đi, tuyết đọng càng dày. Văn Trọng giống như đông cứng toàn thân, mặt mũi trắng bệch, hắn nói:
- Ông chủ... Có phải ngài định tìm một chỗ vắng người để làm ta... Không cần làm vậy, ta còn là một đồng nam.
Văn Trọng lạnh muốn đông cứng người bắt đầu suy nghĩ miên man, Trương Hắc Ngưu thấy Văn Trọng chịu không nổi, hắn vươn tay đặt lên vai đối phương. Một luồng khí nóng truyền vào trong người làm toàn thân Văn Trọng chấn động và tốt lên rất nhiều, hắn rất thoải mái và dùng giọng kỳ quái hỏi:
- Sao lại thế này, có phả ta có cảm giác sai lầm không? Thân thể sao lại ấm thế này?
- Không phải cảm giác sai lầm, ta truyền vào người của ngươi chút chân khí.
Trương Hắc Ngưu nói.
- Chân khí?
Văn Trọng mở to hai mắt, hắn nói:
- Ông chủ, có phải là chân khí mà người võ lâm hay nhắc đến không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!