Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Trương Hắc Ngưu hỏi Tiểu Thanh:
- Tiểu Thanh này... Những ngày này cháu làm gì vậy?
Trương Hắc Ngưu nhìn vách đá rách rưởi, vách đá này có thể mở ra một cái nhà đá. Lúc này Tiểu Thanh đang đứng trên vai Trương Hắc Ngưu, dù sao nếu so sánh thì Tiểu Thanh là quá nhỏ khi so sánh với hắn, vì vậy hắn cũng chỉ biết đặt nàng lên vai để rút ngắn khoảng cách với nhau. Tiểu Thanh có thể nói là khiêu vũ trên người Trương Hắc Ngưu, nàng hết ngồi lại nhảy, nàng nói:
- Mỗi ngày cháu đều chơi trò tám rửa với Tiểu Hoa, lại bày trò để chơi, rất vui........
- Tắm rửa?
Trương Hắc Ngưu nghe được mùi hương cổ quái trên người Tiểu Thanh, đó là tinh khí trời đất tập trung trong cơ thể, hoàn toàn có thể nói là thoát thai hoán cốt, giống như hương khí của hắn năm xưa, điều này thật sự quá kinh người. Chính hắn từng cảm ứng trong động có rất nhiều tinh khí thiên địa, giống như có một hồ nước tập trung tinh khí như vậy, nhưng hắn lại không cần dùng tinh khí để đề thăng chính mình.
Chính hắn đã sớm vượt qua cảnh giới dùng ngoại vật giúp đỡ, nhưng nếu dựa theo tình huống Tiểu Thanh đã nói, xem ra khí lực nàng có được không phải của chính bản thân mà do nguyên nhân tắm rửa.
- Tiểu Thanh, cháu có muốn học thứ gì đó không?
Trương Hắc Ngưu nhìn Tiểu Thanh rồi nói.
- Học cái gì?
Tiểu Thanh cảm thấy rất hiếu kỳ, Trương Hắc Ngưu suy nghĩ một chút rồi nói:
- Dạy cháu vài trò chơi.
- Trò chơi?
Tiểu Thanh nói:
- Trò chơi thì hay quá, mỗi ngày cháu sẽ cùng chơi với Tiểu Hoa.
- Thứ này không giống như vậy.
Trương Hắc Ngưu nói:
- Ta dạy cháu một loại trò chơi mới.
Trương Hắc Ngưu khẽ chỉ vào đàn điền của Tiểu Thanh, một luồng khí cực kỳ ngưng tụ tư trong tay hắn bắn vào đan điền của nàng, toàn thân nàng cũng run lên. Khi ngón tay của Trương Hắc Ngưu chậm rãi di chuyển trên người nàng, chân khí dần được dẫn dắt chạy trong cơ thể. Nàng chợt cảm thấy trong người có một thứ gì đó cổ quái làm cho cơ thể cực kỳ ngứa ngáy và tê dại, nàng liên tục nở nụ cười, cảm thấy rất vui. Trương Hắc Ngưu di động ngón tay đả thông toàn bộ kinh mạch trên người nàng.
- Cháu làm sao vậy?
Trương Hắc Ngưu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tiểu Thanh, mà Tiểu Thanh xấu hổ nói:
- Cháu cũng không biết, chỉ cảm thấy là lạ, à, không có gì.
Trương Hắc Ngưu rút tay ra, từ hôm đó hắn liên tục truyền thụ tri thức của mình cho Tiểu Thanh, tât nhiên có cả những sở trường võ học của chính hắn. Tiểu Thanh học được thứ gì cũng áp dụng lên người Tiểu Hoa. Thời gian dần trôi, vốn Trương Hắc Ngưu muốn ở lại đây cả đời cũng không sao, nhưng chính hắn lại đưa ra quyết định rời khỏi nơi đây để đi ra tìm hiểu thế giới. Khi hắn đưa ra quyết định thì lập tức mang theo Tú Nương, Tiểu Thanh rời khỏi động phủ.
Trong rừng rậm mênh mông, Trương Hắc Ngưu rời khỏi động phủ mà không mang theo bất kỳ thứ gì, hắn đưa Tú Nương và Tiểu Thanh đi một tháng, phần lớn thời gian đều lạc đường. Thật ra đây đều là vì Tiểu Hoa không thể mang đi đường lớn, khi Trương Hắc Ngưu thấy được bộ dạng thành thị của nhân loại thì đã đến lúc chia tay Tiểu Hoa, với bộ dạng của nó thì khó thể giữ lại nhân thế.
- Tiểu Hoa........
Tiểu Thanh ôm chặt Tiểu Hoa rồi kêu lên, Tiểu Hoa cũng phát ra tiếng kêu gào thê thảm, dù sao thì bị Tiểu Thanh gì chặt cổ cũng rất khó chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!