Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Á........
Ý niệm đầu tiên trong đầu Phong Linh Hương chính là rút trường kiếm ra, mà thân thể nàng chấp hành mệnh lệnh trong nháy mắt, đây là lần đầu tiên nàng thấy mình có thể đạt đến tốc độ như vậy. Khoảnh khắc nàng rút kiếm ra chợt cảm thấy mình nắm giữ tất cả đặc tính của kiếm, một kiếm rất hoàn mỹ.
Kiếm gãy, kiếm đâm vào ngực Trương Hắc Ngưu rồi gãy, không có chút bất ngờ nào xảy ra. Lúc này hắn đang cố gắng khắc chế hai bàn tay mình không thò vào ngực Phong Linh Hương, vì thế mà tất cả động tác của nàng hoàn toàn không có ý nghĩa gì với hắn, hắn không quan tâm, công kích mềm yếu như vậy không tạo nên thương tổn cho hắn, nhưng vấn đề là hắn sợ mình làm ra động tác nào đó không thuộc về mình.
Phong Linh Hương nhìn thân kiếm gãy, thấy công phu quá khủng bố của Trương Hắc Ngưu, lại thấy vài vết thương mà nàng khó thể nào quên trong ngực hắn, nàng chợt dùng sức ném thanh kiếm gãy về phía hắn. Lúc này hắn vung tay chụp lấy rồi nói: xem tại
- Nàng làm gì?
Thanh kiếm được luyện ra từ thép cực tốt bị Trương Hắc Ngưu bóp vụn trong tay, điều này làm Phong Linh Hương cảm thấy rét lạnh.
- Ta........
Phong Linh Hương nghẹn giọng không nói nên lời, nàng cảm thấy ngực mình mát lạnh, nàng cúi đầu xem mà cảm thấy lạnh từ chân lên đầu, chẳng lẽ mình lại bị chà đạp? Không, nàng không muốn tình cảnh kia lại tái hiện, nàng nhanh chóng phán đoán trạng thái của mình, vì vậy tức giận nói:
- Ác tặc ngươi..
Phong Linh Hương lóe người lên chạy ra ngoài Trương Hắc Ngưu hai trượng, hai mắt đã đỏ hồng.
- Trước kia chúng ta có biết nhau không?
Trương Hắc Ngưu nói một câu như vậy, gương mặt Phong Linh Hương chợt trở nên trắng bệch, toàn thân phát run. Chẳng lẽ nàng bị hắn nhận ra? Một luồng cảm giác yếu nhược chợt bùng lên, tình cảnh năm xưa bị hắn dạy bảo như một con mèo nhỏ chợt xuất hiện trong đầu, điều này làm hai chân nàng mềm nhũn, giống như muốn khụy xuống.
- Không.
Phong Linh Hương cố gắng chống lại cảm giác trong lòng, mình phải mạnh mẽ hơn, mình không còn là mình năm xưa nữa rồi.
- Nhưng ta cảm thấy chúng ta có nhận thức, thái độ của ngươi với ta cũng không tốt, rõ ràng có thù oán.
Trương Hắc Ngưu nói, trong đầu lại lóe lên hình tượng của nữ nhân này, xem ra nữ nhân này có mối liên hệ nào đó với thân thể kiếp này của hắn.
- Ngươi.
Phong Linh Hương không còn dũng khí tiếp tục ở lại, nàng sợ thân thể sẽ không chịu sự điều khiển của chính mình, vì vậy nàng vội vàng xoay người và chạy về phía cửa. Lúc này bóng dáng của nàng có chút phiêu hốt, mơ hồ còn có tiếng khóc vang lên. Trương Hắc Ngưu nhìn chằm chằm vào hình bóng của nàng, hắn càng cảm thấy quen thuộc, nữ nhân này chắc chắn có liên quan đến thân thể kiếp này của hắn.
- Tướng công.
Tú Nương ở trong phòng chợt kêu lên.
- Ta sẽ quay lại.
Trương Hắc Ngưu thu ánh mắt, Tú Nương ở trong phòng có chút lo lắng nên phải chui ra khỏi chăn ấm, nàng cẩn thận mở cửa phòng rồi nhìn chằm chằm vào Trương Hắc Ngưu:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Vẻ mặt Tú Nương có vẻ rất khó hiểu, ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Trương Hắc Ngưu.
Trương Hắc Ngưu lắc đầu, gió lạnh thổi qua, mồ hôi trên người đã khô nhưng hắn không sợ bị cảm, hắn nhún người nói:
- Không có gì, trở về thôi.,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!