Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Một bóng người tiến đến, là một người quen, chính là tên mập trước đó được Tú Nương cứu một mạng, người này bụng phệ cả xuống nhưng chạy rất nhanh, hắn vừa chạy vừa kêu lớn, thịt béo rung lên làm người ta sinh ra cảm giác chán ghét. Chẳng qua người này tuy chán ghét nhưng cả Hán Cô thành đều biết đây là đại phú hào, là phú hào xếp sau người giàu có nhất Hán Cô thành, tên là Tiền Thông Đạt.
Người này có xuất thân là kẻ buôn lậu, gia thế không có gì là tươi sáng nhưng cực kỳ có tiền, tuy keo kiệt nhưng lại thíchg giả vờ là kẻ hào sảng, tuy có thể phát cháo miễn phí ở đầu đường nhưng cuối đường có thể trộn gạo lẫn cát, Hán Cô thành cho hắn một biệt hiệu, Yêu Tinh Bàn Tính.
Tiền Thông Đạt vừa chạy vừa hô lớn:
- Không tốt, không tốt, trận hỏa hoạn này của ông chủ Trương xuất hiện một vật lạ, tất cả mọi người đều muốn ngài đến xem.
Tiền Thông Đạt chạy đến thì gặp Tú Nương, hắn vội vàng dừng lại rồi thở hồng hộc nói:
- Trương phu nhân, tối qua ngài đã cứu ta một mạng... Ta... Ta........
Tiền Thông Đạt vừa nói vừa thở, sau đó khom người với Tú Nương.
Trương Hắc Ngưu không biết gì, hắn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tú Nương, đúng lúc Văn Trọng chạy đến giải thích.
Tú Nương vội vàng đáp lễ:
- Đều là Lộ tiên sinh đã có dự tính trước........
Tiền Thông Đạt lắc đầu nói:
- Lộ tiên sinh là Lộ tiên sinh, Trương phu nhân là Trương phu nhân, tôi luôn phân biệt rõ ràng, sau này nếu Trương phu nhân có chuyện gì cần đến lão Tiền thì đừng khách khí, à... Ông chủ Trương cũng như vậy.
Trương Hắc Ngưu nghe xong lời giải thích của Văn Trọng mà ánh mắt nhìn về phía Tú Nương có thêm chút hiểu biết, không thể ngờ một nữ nhân nhu nhược lại có những hành động kinh người như thế. Trương Hắc Ngưu càng hiểu nhiều những chuyện trên thế gian này thì càng bị ảnh hưởng, hắn cũng biết những hành động như vậy đối với một nữ tử là rất đáng quý, xem ra mình vẫn biết quá ít về nàng.
- Ông chủ Trương nhanh theo tôi, đây là một chuyện rất kỳ dị.
Tiền Thông Đạt cực kỳ khoa trương, điều này làm mọi người hiếu kỳ.
Đó là một gốc cây cổ thụ bị đốt cháy, tất nhiên nếu chỉ là một gốc cây bị đốt cháy thì chẳng có nhiều người đứng xem như vậy, cũng sẽ chẳng có ai chú ý. Gốc cây bị cháy và lộ ra một thứ gì đó, giống như vàng mà cũng không phải vàng, giống sắt mà cũng chẳng phải sắt, điều này làm cho người ta khó thể suy đoán được đó là thứ gì. Chẳng ai biết cây này đã mọc ở Hán Cô thành từ khi nào, nhưng người nào đến đây cũng đã thấy có cây cổ thụ ở đây, thân cây rộng vài người ôm, tán cây che khuất cả bầu trời, nhiều thế hệ đã sinh sống và mất đi nhưng cây cổ thụ này vẫn đứng sừng sững, bây giờ bị đốt cháy lộ ra một vật kỳ quái.
Người có chút danh tiếng đều đến, Nguyệt Hổ, Lộ Dao, Tống Bình Hòa, Sơn Vạn Trọng, Nguyệt Như, Nguyệt Phong, Phong Linh Vũ, Phong Linh Hương, rõ ràng ngoài vài người bị thương nặng thì ai cũng đến. Khi thấy Trương Hắc Ngưu tiến vào thì Nguyệt Hổ tiến lên nghênh đón.
- Trương huynh........
Nguyệt Hổ nói, Nguyệt Như nghe vậy thì nghếch mũi, Trương Hắc Ngưu kia bao nhiêu tuổi mà dám làm huynh trưởng của phụ thân nàng chứ?
- Nguyệt lão đệ.
Trương Hắc Ngưu vừa đến cũng cảm thấy tình cảnh có chút quái dị, một luồng khí kỳ dị từ trong thân cây cổ thụ bùng ra, cực kỳ thần kỳ. Hắn cảm thất kỳ quái, với loại người như hắn mà sinh ra cảm ứng, rõ ràng thứ bên trong phải là thần vật. Hơn nữa trước kia hắn đi qua nơi đây nhiều lần mà chưa từng có phản ứng như vậy, mãi đến trận hỏa hoạn hôm nay mới có cảm giác.
- Thứ này được ông chủ Triệu Thất Hỉ của quán đậu hũ phát hiện ra, vốn hắn định dùng nước dập tắt lửa trên thân cây, lại vô tình phát hiện ra một vật gì đó. nguồn
Nguyệt Hổ chỉ vào một hán tử bộ dạng chật vật, vẻ mặt đen cháy nói.
- Đó là vật gì, sao không lấy ra mà xem?
Trương Hắc Ngưu nói.
Nguyệt Hổ cười khổ, hắn nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!