Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Cùng uống rượu ăn thịt, hôm nay không say không về.
Nguyệt Hổ lớn tiếng nói, giết heo làm dê, nhất định phải cùng nhau làm khúc khải hoàn, lúc này nhân vật chính không muốn nhận trách nhiệm, xem như nhân vật số hai phải đứng ra chủ trì. Dù người trong thành vẫn chưa tán đi, dù mọi người còn chưa khôi phục trong tình cảnh người thân mất đi, gia sản tiêu tán nhưng Nguyệt Hổ vẫn quyết định bày tiệc rượu. Dù sao sau một đêm chém giết thì mọi người đã đói đến cực điểm, hơn nữa những đau đớn trong lòng cũng cần rượu cồn gây tê.
Nhưng Nguyệt Hổ tuyên bốn bắt đầu yến tiệc khải hoàn mà không tham gia, dù sao vẫn còn quá nhiều chuyện cần hắn phải giải quyết cho tốt, trong đó phiền toái nhất chính là đám phản loạn bên ngoài phủ thành chủ, phải xử lý thế nào? Lại xử lý thế nào? Nguyệt Hổ lúc này cảm thấy sứt đầu mẻ trán, mười ba cánh sơn tặc đã chém giết lẫn nhau trong khói lửa, cộng thêm số sơn tặc chết khi tấn công phủ thành chủ, cùng đám sơn tặc chết vì hỏa hoạn, bây giờ bên ngoài vẫn còn hơn năm ngàn người, trong đó có hơn một ngàn sơn tặc làm nhiệm vụ bảo hộ, người duy nhất có thể chỉ huy bọn họ đã đầu hàng Trương Hắc Ngưu nhưng tên này lại không quan tâm đến Nguyệt Hổ, điều này làm hắn cảm thấy cực kỳ phiền toái.
Bây giờ trời đã sáng nhưng ưu thế bên phía Hán Cô thành vẫn coi như không có, tuy tổn thất có thể nói là ít hơn rất nhiều so với sơn tặc, nhưng bây giờ lực lượng còn lại quá ít, nếu không khống chết được sơn tặc sẽ sinh ra hậu quả khó tưởng. Sơn Vạn Trọng nhắc nhở ba lần, Nguyệt Hổ cuối cùng cũng tìm được Lộ lão nhân, tuy hắn không biết lão nhân trước mắt là ai nhưng người này được Sơn Vạn Trọng cực kỳ cung kính, Sơn Vạn Trọng cho rằng Lộ lão nhân có biện pháp, vì vậy Nguyệt Hổ mới chạy đến.
Nguyệt Hổ tuy tự xưng là đoàn trưởng nhưng dù sao cũng chỉ điều khiển hơn trăm người, thật ra cũng chỉ có thể coi là một tồn tại giống như tiêu cục, chẳng qua thường xuyên qua lại ở bên ngoài, chưa từng ở cố định một chỗ, thường làm người bảo vệ cho các thương đội, tìm kiếm vật phẩm hay hoàn thành nhiệm vụ của quan phủ, đồng thời cũng có thể cùng người chém giết. Bây giờ gặp phải tình cảnh liên quan đến sinh tử của vài vạn người, hắn vẫn không đủ kinh nghiệm để xử trí.
Lúc này Lộ lão nhân cũng đang tìm người hỏi thăm tình hình chiến sự tối qua, bộ dạng tinh tế.
- Việc này tìm ta cũng vô dụng, cởi chuông phải tìm người buộc chuông........
Lộ lão nhân nói, Nguyệt Hổ thầm nghĩ, vì vậy kéo Lộ lão nhân đi về phía gian phòng Trương Hắc Ngưu.
Căn phòng này vốn là phòng ngủ thuộc về thành chủ đại nhân nhưng bây giờ là nơi để Trương Hắc Ngưu và thê tử Tú Nương gặp mặt nhau. Tất cả những vật phẩm trang sức hoa lệ bên trong làm cho hai người sinh ra cảm giác chưa từng thấy, nhưng đây là thứ không đáng để chú tâm, Tú Nương đang ôm Trương Hắc Ngưu mà khóc, giống như tất cả nước mắt của cả đời nàng đều tập trung vào khoảnh khắc này.
Trương Hắc Ngưu nhìn Tú Nương khóc run rẩy trong lòng mình mà tận đáy lòng sinh ra cảm giác ấm áp kỳ quái, người phụ nữ này quan tâm đến hắn, đau lòng vì hắn, không muốn hắn có bất kỳ thương tổn nào. Hắn không thẻ dùng ngôn ngữ của mình để miêu tả tình cảm này là thế nào, vì cuộc đời dài dòng buồn chán trước kia của hắn chưa từng có kinh nghiệm cảm xúc thế này bao giờ. Trước kia hắn và nữ nhân này liên hệ với nhau chỉ vì thói quen, bây giờ tập mãi thành quen, nhưng bây giờ lại trở thành một cảm giác máu thịt không thể chia lìa, không ngờ người và người lại có thể sinh ra hiện tượng kỳ quái như vậy, Trương Hắc Ngưu vươn tay ôm chặt người ngọc trong lòng.
"Không khóc!"
Tú Nương không muốn khóc nhưng mỗi lần muốn nói, âm thanh lên đến miệng lại biến thành tiếng khóc, những cảm giác của nàng dần hòa hoãn khi nằm trong lòng Trương Hắc Ngưu, cảm giác lo lắng cực độ cũng giống như theo nước mắt chảy ra, hai bên chỉ chia lìa khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng lại tạo nên tình cảm khắc sâu.
Ngoài phòng.
Ánh sáng mặt trời đã chiếu rọi khắp mặt đất, Tiểu Thanh còn chưa hiểu nhân tình thế gian, nàng ngồi trên bậc thang cách gian phòng không xa, nàng nhàm chán bắt kiến trên mặt đất.
- Thanh Nhi, cha mẹ có trong phòng không?
Nguyệt Hổ từ xa đi đến nói, Lộ lão nhân cũng chậm rãi đi theo.
Tiểu Thanh liếc mắt nhìn Nguyệt Hổ rồi nhìn cửa phòng nói:
- Còn ở bên trong... Mẹ vẫn đang khóc.
"Đang khóc?"
Lộ lão nhân hồi tưởng lại hình ảnh nữ anh thư tối qua, trong lòng tự nhủ, người này rõ ràng là bị ép phải đứng ra.
Nguyệt Hổ nghe vậy mà cảm thấy do dự, hắn băn khoăn không biết có nên quấy rầy hay không, vì vậy hắn nhìn Lộ lão nhân:
- Nên làm thế nào?
Lộ lão nhân tức giận trả lời:
- Chuyện đại sự quan trọng hơn.
- Trương huynh có ở bên trong không.
Nguyệt Hổ chỉ có thể đề khí kêu lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!