Chương 32: Hỏa huyết Hán Cô.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

"Không........"

Trong lòng ai cũng thầm kêu lên, hàn quang như điện xẹt về phía Tú Nương, nàng không biết võ công, chỉ biết ngây người bất động và bị dọa choáng váng.

"Đáng chết........"

Lộ lão nhân lúc này lại cho thấy tình cảnh trái ngược với vẻ chậm chạp thong thả bình thường, biểu hiện sự linh mẫn và nhanh nhạy vượt qua tuổi tác. Lão đứng lên như báo đi săn, ngón giữa chợt xuất hiện một hòn bi thép, khi đanh định bắn ra thì thân thể chợ khựng lại, sau đó không còn động tác nào khác.

Vì lúc này trên bầu trời chợt xuất hiện một cánh tay xinh đẹp tuyệt trần, bàn tay bùng lên những luồng hào quang sáng bóng và nhẵn nhụi nhưng những ngón tay nhỏ nhắn lại cho thấy lực lượng đáng sợ. Cánh tay đột nhiên ngừng giữa không trung mà không có bất kỳ dấu hiệu nào, lúc này Văn Trọng lại không thể tin nổi hình bóng nhỏ bé nho nhỏ kia. Đúng lúc hàn quang lóe lên, bàn tay nhỏ nhắn chợt khép ba ngón tạo nên hình niêm hoa rồi chụp lấy cây dao găm, để lại dấu vết rất rõ ràng trên thân đao.

Giọng nói trong trẻo như chuông bạc của một hài tử chợt vang lên:

- Trò này Tiểu Thanh rất thích chơi với Tiểu Hoa... Nhưng mỗi lần Tiểu Thanh chơi đùa với Tiểu Hoa, thường chỉ có Tiểu Thanh ném Tiểu Hoa thôi, thúc thúc, ngươi thích chơi trò này với Tiểu Thanh sao?

Tất nhiên đó là Tiểu Thanh, là con gái của Tú Nương, điều này làm trái tim Văn Trọng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đúng là một nhà quái vật, ta là người bình thường, người bình thường.

Lộ lão nhân chợt choáng váng, chẳng lẽ mình già rồi, thật sự sinh ra ảo giác.

Tú Nương vẫn đứng yên chỗ cũ làm người ta không nhìn rõ hư thật.

Lộ lão nhân vừa hét lớn hai chữ ra tay thì có vài bóng hình cường tráng từ trong bóng người lao ra, đồng thời trên xà nhà, dưới sàn nhà có người phóng ra, binh khí rời khỏi võ, những tiếng vút vút rung động bùng lên, tất cả hướng về phía tên thủ lĩnh đang trợn mắt há mồm.

- Có mai phục.

Tên thủ lĩnh hét lớn, hắn quay đầu chạy, đột nhiên một lực lượng cực mạnh ép đến, một tiếng gió rít khủng bố vang lên, gió áp vào mặt, hai mắt muốn mở lớn cũng khó, hít thở cũng khó khăn hơn. Sau đó hắn dùng tay sờ lên đầu, đúng lúc thân thể bị ép ngã về phía sau, một khối máu thịt tuôn ra, tính mạng mất đi trong nháy mắt.

Mọi người đưa mắt nhìn lại thì phát hiện trên đầu tên thủ lĩnh có một con dao găm xuyên qua, dao găm lóe lên hào quang bức người.

Tiểu Thanh xấu hổ che mắt lại nhưng vẫn chừa vài khe hở để nhìn, nàng nói:

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi... Không ngờ đại thúc lại chậm hơn Tiểu Hoa như vậy, hồng hồng, đúng là buồn nôn.

Khóe miệng Lộ lão nhân chợt run rẩy.

Khi đám thám tử sơn tặc bị giết sạch thì mọi người mới giống như bừng tỉnh.

Ngoài thành bùng lên hỏa quang ngập trời giống như có thể đốt nóng máu huyết trong cơ thể con người, tiếng chém giết dần hạ thấp nhưng tình cảnh chiến đấu lại không giảm, lúc này không ai còn nhiều khí lực để gào thét, ai cũng để sức lại chém giết kẻ địch. Đám binh sĩ thủ thành cũng không còn sợ hãi khiếp đảm, chỉ còn lại sự chết lặng và điên cuồng.

- Trụ vững.

Mạnh mẽ như Nguyệt Hổ cũng bị chém vài đao nhưng kinh nghiệm nhiều năm làm hắn tránh khỏi chổ hiểm, vết thương cũng không ảnh hưởng đến lực chiến đấu. Trên chiến trường không bị thương là điều không thể, nhưng dù là ai cũng cố gắng để không bị thương nặng, Nguyệt Hổ làm được nhưng Sát Trư Vương lão Chu thì không, tuy lão Chu rất khỏe nhưng nếu xét công phu lại không bằng Nguyệt Hổ.

Thậm chí Tống Bình Hòa cũng đã phải tham chiến xáp lá gà, hắn dồn sức liều mạng, lúc bắt đầu vẫn còn tốt nhưng chỉ sau một lúc đã hết sức và trọng thương, cuối cùng được Sơn Vạn Trọng ra tay cứu giúp kịp thời, sau đó đưa vào phủ trị thương.

Sơn Vạn Trọng cũng là một người lành nghề, trước đó hắn phối hợp tác chiến với Tống Bình Hòa rất tốt. Tống Bình Hòa võ công không tốt nhưng cực kỳ nghiêm mật, công phu tiêu chuẩn, không có quá nhiều mánh khóe, chiến đấu một mình là không đủ nhưng phối hợp chiến đấu lại có thành tích rất tốt.

Nguyệt Như, Nguyệt Phong và đám đệ tử Nộ Hổ đoàn đều chém giết kinh hồn bại vía, bọn họ tập trung thành một khối, đã vài lần gặp phải tình cảnh nguy khốn, nếu không phải không sợ chết, sợ rằng đã mất đi cả tính cao ngạo.

Tình cảnh chém giết rõ ràng là quân giặc kẻ cắp giống như vĩnh viễn không dừng, điều này làm lòng người bị tra tấn, cảm giác mệt nhọc dần lan ra khắp toàn thân, đao chém ra cũng dần mất đi lực lượng xứng đáng. Khi nào thì đến lượt mình rơi đầu? Lòng người đều có ý nghĩ kỳ quái như vậy, rất nhiều chiến sĩ bị giết, nếu ngã xuống sẽ không thể tỉnh lại.

Nguyệt Hổ nhìn tình cảnh hiện tại mà nôn nóng, Trương Hắc Ngưu đang làm gì? Hắn nhịn không được phải gầm lên, lực lượng điên cuồng chợt bùng ra chém một tên sơn tặc định lao lên thành hai nửa, bàn tay run run, thậm chí còn có dấu hiệu thoát lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!