Chương 30: Là thế thắng.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Trong Hán Cô thành là một tình cảnh rối loạn, binh không tìm thấy tướng, tướng cũng chẳng thấy binh, hơn nữa lại có người mượn gió bẻ măng, vì vậy mà mọi người nhìn gà hóa cuốc quay sang chém giết nhau, nhưng cũng có một phần sơn tặc tiến được đến phủ thành chủ.

Vốn quân sơn tặc do mười cánh quân liên hợp lại, giữa các bên không quá bền vững, hơn nữa mâu thuẫn lại nặng nề, có vài người còn có thù hận với nhau. Mọi người cũng chẳng phải đều là quen biết, binh khí và trang phục lại hỗn loạn, vì thế tình cảnh vừa loạn thì cũng chẳng ai biết đâu là địch đâu là ta, trong ánh lửa lấp lánh vẻ mặt kẻ nào cũng dữ tợn, trong lòng kẻ nào cũng run sợ, không biết khi nào bên cạnh có người vung đao chém mình.

- Trụ vững, trụ vững.

Nguyệt Hổ một thân đẫm máu, Hán Cô thành rất thiếu trang thiết bị, thiếu dụng cụ công kích, máy ném đá bị hủy hoại hơn phân nửa, nỏ cũng không biết đặt ở đâu, cung tiễn ít đến mức thảm thương, tên thậm chí chỉ làm bằng tre, uy lực quá nhỏ. Những thứ có tác dụng như đá, gạch, chậu hoa, cột nhà... Nhưng không phát huy được tác dụng quá lớn, sau một lúc sử dụng cũng dần tiêu hao.

Không lâu sau hai bên rơi vào thế giằng co, nhưng phủ thành chủ được xây dựng rất tốt, tường thành là một bức vách che chở ọi người.

- Xông vào, có tiền, có nữ nhân.

Một tên cường đạo mặc y phục đỏ chợt gào thét, hắn cố gắng cổ động thủ hạ của mình:

- Tất cả là của chúng ta, trong thành đang bùng lửa, chỉ có nơi đây là an tòa nhất.

Phủ thành chủ là một kiến tạo tiêu chuẩn trong thành, xung quanh có một con kênh đào nhỏ nhỏ để bảo vệ, điều này không khỏi làm cho đám người Nguyệt Hổ cảm khái vì chuyện tốt cuối cùng của thành chủ đại nhân trước khi chết. Nhưng cũng vì chiến đấu ở cường độ à nhân viên giảm bớt rất mạnh, sơn tặc hiếu chiến có được lực sát thương rất lớn, vượt xa đám binh sĩ trong thành, may mà có đám Nguyệt Hổ cứu hỏa, vì vậy mà tình hình mới duy trì yên ổn.

- Vút........

Một luồng sáng chợt bùng lên giữa bầu trời khói lửa, một mũi tên với lực sát thương cực mạnh phóng vào đầu tên sơn tặc y phục đỏ, máu tươi chảy ra, tên sơn tặc ngã xuống.

Tống Bình Hòa cầm chắc trường cung trong tay, hai tay vững như núi, bộ mặt bình thản, dù là ai cũng không nghĩ vị tướng quân kia có tài cán như vậy. Tống Bình Hòa trầm mặc không nói một lời lại là người tạo nên nhiều thương tổn cho kẻ địch, tên bắn đến bị hắn chụp được, sau đó lại thuận tay bắn ra chôn vùi tính mạng một sơn tặc. Nếu sơn tặc xông lên sẽ bị Sát Trư Vương lão Chu ở bên cạnh Tống Bình Hòa vung búa chém thành hai đoạn.

- Hảo tiễn pháp.

Không riêng gì Sát Trư Vương lão Chu choáng váng mà ngay cả Sơn Vạn Trọng cũng cực kỳ kinh ngạc, ngược lại Nguyệt Hổ cực kỳ tán thưởng, không hổ danh là Tần quận mạnh nhất Đại Thu quốc, chỉ là một vị tướng biên cương nho nhỏ cũng có tài như vậy.

Ngay cả Nguyệt Như cũng không nhịn được phải tán thưởng, nàng nói:

- Tống tướng quân, hảo thủ đoạn, Nguyệt Như thật sự bội phục.

Nguyệt Phong tuy mắt cao hơn đầu nhưng bây giờ cũng phải nhìn Tống Bình Hòa bằng ánh mắt khác biệt.

Gương mặt trắng bệch của Tống Bình Hòa có hơi đỏ lên, lại là một mạng người, hắn nhàn nhạt trả lời:

- Ông chủ Trương mới thật sự là hảo thủ đoạn.

Nguyệt Như mỉm cười nói:

- Đều là hảo thủ đoạn.

Lúc này tư thái yêu kiều của nữ tính được Nguyệt Như biểu hiện không sót một phân nào..........

Dưới bầu trời cao, ngựa phóng như bay, quỷ quái thần nhân, trường thương như điện.

Thế lửa dần lớn, một kẻ mặc khôi giáp cổ quái đầu đeo mặt nạ dữ tợn đang cầm binh khí trong tay xung phong liều chết. Lúc này thân vệ bên cạnh đã không còn, sau lưng lại có nhan vật như ma thần đi theo, lúc này cảm giác khốn khổ chưa từng có trong đời bao phủ khắp toàn thân hắn. Hơn nữa phía trước lại là binh sĩ, mặc kệ là thế nào thì hắn cũng phải bỏ chạy, tình cảnh quá đáng sợ, mỗi lỗ chân lông trên người cũng có cảm giác bị đè nén.

Ban ngày vì khoảng cách quá xa nên không biết được, bây giờ hai bên đối diện trực tiếp, trực giác nhiều năm qua nói cho hắn biết sự chênh lệch trời đất giữa hai bên, vì vậy chỉ có nước chạy mà thôi.

Còn có một người cảm thấy trái tim lạnh giá như tên thủ lĩnh sơn tặc, đó chính là Phong Linh Hương, trái tim nàng đang co rút, sinh ra cảm giác khó thở như có người bóp chặt cổ họng, hơn nữa áp lực như núi lại ép xuống, tuyệt vọng, chỉ còn là tuyệt vọng hoàn toàn. Đó là một tồn tại cao cao tại thượng, đó là độ à cả đời nàng khó thể đạt đến, đây rõ ràng là số mệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!