Chương 28: Dùng một chống vạn.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Luồng không khí lạnh lùng xuyên qua mũi truyền vào trong cơ thể Trương Hắc Ngưu, hắn cầm một cây trường thương ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa vốn thuộc về Lý thành thủ. Tuy võ công của Lý thành thủ không được tốt cho lắm nhưng ngựa lại được tuyển chọn cực tốt, nếu không sẽ chẳng chịu được sức nặng cơ thể của Trương Hắc Ngưu.

Trương Hắc Ngưu một mình một tuấn mã cầm trong tay trường thương như ma thần thủ hộ trên con đường cổng chính Hán Cô thành, hắn cảm nhận được áp lực đang bùng lên ở ngôi thành này, hắn lại nghĩ đến khoảng thời gian ở trong cung. Nếu so với khoảng thời gian không biết năm tháng trước kia thì hắn vẫn thấy cuộc sống ở đây có ý nghĩa hơn, giống như bây giờ hắn phải đối mặt với đòn đột kích của sơn tặc, hắn cảm nhận được bầu không khí căng thẳng mà trước kia chưa từng có.

Thật ra Trương Hắc Ngưu cũng không căng thẳng, có thể nói hiện tại chưa có thứ gì có thể làm hắn căng thẳng, nhưng đây dù sao cũng là sự việc mà hắn chưa từng trải qua, điều này làm hắn sinh ra cảm giác căng thẳng chờ mong.

Trương Hắc Ngưu tản chân khí của mình ra, hắn lặng lẽ chú ý đến tất cả động tĩnh ở Hán Cô thành, ngay cả đám sơn tặc bây giờ đang chậm rãi tiếp cận Hán Cô thành và đám gian tế đang chuẩn bị hành động mở cổng thành.

Phong Linh Hương chạy rất nhanh trong màn đêm, nàng nhanh chóng chạy theo cảm giác tìm được vị trí của Trương Hắc Ngưu, đồng thời cũng trông thấy bóng người hoạt động lén lút, mùi dầu bùng ra trong không khí. Điều này làm Phong Linh Hương cảm thấy kỳ quái nhưng không quá chú ý.

Võ công của Phong Linh Hương có thể nói đã vượt qua đám người Nguyệt Hổ, tuy gần đây nàng thâm tàng bất lộ nhưng bây giờ chẳng còn gì phải che giấu, nàng dùng khinh công quỷ dị để vượt qua hàng loạt nóc nhà, dù có người thấy cũng chỉ cho rằng mình hoa mắt mà thôi.

Đúng lúc này Phong Linh Hương chợt khựng lại, nàng thấy một Trương Hắc Ngưu ngồi trên tuấn mã tráng kiện, hắn cầm trong tay trường thương và đứng vững trước cổng thành như một ngọn núi vững chắc không chút dao động. Lúc này trên người hắn bùng ra một khí thế áp đảo thiên hạ làm Phong Linh Hương cảm thấy khó chịu, nàng phải vội vàng trốn ra nóc nhà phía sau.

Sao có thể như vậy? Võ công của tên kia đã đạt đến cảnh giới nào rồi? Dù Phong Linh Hương ở trên nóc nhà nhìn hắn, nhưng nàng lại sinh ra cảm giác như hắn đang nhìn lên. Lúc này nàng chỉ cảm thấy một cảm giác cực kỳ sợ hãi bùng ra khắp toàn thân, đúng lúc Trương Hắc Ngưu quét mắt nhìn làm toàn thân nàng phát lạnh, ký ức dĩ vãng chôn chặt trong đáy lòng chợt lóe lên trong đầu. Trong lòng nàng chợt kêu gào điên cuồng, hai tay nắm chặt trường kiếm, móng tay dài cắm vào bàn tay mình, máu tươi bắn ra.

Trương Hắc Ngưu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lướt qua nóc nhà mà Phong Linh Hương đang ẩn giấu, trong lòng thầm cảm thấy kỳ quái, sao nàng ta lại đến đây? Nhưng thời gian theo kế hoạch đã gần đến, tiếng vó ngựa nặng nề từ phương xa vang lên, hắn tập trung tinh thần nhìn về phía trước, đám sơn tặc đan tiến vào Hán Cô thành.

Tên thủ lãnh sơn tặc đeo mặt nạ dữ tợn chậm rãi thúc ngựa đi qua cổng chính Hán Cô thành, bên cạnh hắn có vô số sơn tặc, hắn đã cảm nhận được khí tức kỳ quái trong Hán Cô thành, bên trong thành đen kịt không có chút sinh khí. Một tòa thành âm trầm như vậy làm cho từng tên sơn tặc cảm thấy không ổn, nhưng những thuận lợi gần đây cũng làm cho chúng không quan tâm, cảm đám vẫn đi theo sự dẫn dắt của thủ lĩnh để xung phong liều chết.

- Thủ lĩnh........

Vài bóng đen đi đến bên cạnh thủ lĩnh sơn tặc, lúc này vẻ mặt tên kia không chút biểu cảm, không ai biết hắn đang nghĩ gì. Vài bóng người quỳ trước mặt hắn, đây chính là thủ lĩnh đám gian tế trà trộn vào Hán Cô thành. Tuy thủ lĩnh đạo tặc không cao lớn nhưng khí thế bức người, hắn mặc khôi giáp trông cực kỳ uy vũ, bộ giáp đen kịt vừa khủng bố vừa có vài phần quý khí, hắn chỉ tùy tiện ngồi lên ngựa cũng làm người ta sinh ra cảm giác cao vời.

- Nói........

Giọng điệu của thủ lĩnh sơn tặc có hơi khàn, vài tên thị vệ phía sau cũng không lên tiếng, ngoài tiếng thở của ngựa thì đám người này không phát ra tiếng động nào. Điều này cho thấy đây là đám quân nhân chính quy được huấn luyện chặt chẽ, lại có thêm kinh nghiệm chiến trận, thủ lĩnh đạo tặc có được thủ hạ như vậy đã chứng minh thực lực mạnh mẽ của chính mình, khó trách có thể đứng đầu và tung hoành không cố kỵ trước mặt rất nhiều đạo tặc.

- Lúc này thủ quân trong Hán Cô thành và dân chúng tập trung ở phủ thành chủ........

Vài bóng người cất lời.

- Vậy thì quá tốt........ xem tại

Một thủ lĩnh sơn tặc trong nhóm mười ba tên phía sau nói:

- Cũng đỡ mất sức chúng ta mò mẫm tìm kiếm trong thành, thôi thì một mẻ hốt gọn.

Thủ lĩnh đạo tặc lại thờ ơ nói:

- Bắn tên trên thành hôm nay là người phương nào?

Một mũi tên xẹt qua trong đầu tên thủ lĩnh đạo tặc, mãi đến bây giờ hình ảnh đó vẫn làm hắn run lên nhè nhẹ, đó là sỉ nhục, hắn cầm thương mà cảm thấy lòng bàn tay vã đầy mồ hôi.

- Chính là một chủ quán cơm trong thành........

Bóng đen trả lời.

-Chỉ là một chủ quán cơm sao?

Thủ lĩnh đạo tặc mỉm cười, khí tức lạnh lẽo chợt bùng ra làm những bóng đen run rẩy. Hắn căm giận nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!