Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Gió lạnh ác liệt, vầng trăng nhô cao.
Gió lạnh như quỷ gào, trên đường Hán Cô thành yên tĩnh không một bóng người, trong thành là bóng tối phủ đầy, toàn bộ Hán Cô thành như một tòa quỷ thành.
Lấy phủ thành chủ làm trung tâm, hầu như tất cả mọi người đều tập trung ở đây, dùng số binh lực ít ỏi để bảo vệ Hán Cô thành chẳng bằng ở đây bảo vệ tòa phủ thành chủ này. Thành chủ tiền nhiệm không hổ danh là quan tham, tuy không gia cố phòng thủ Hán Cô thành nhưng tuyệt đối không keo kiệt khi kiến tạo phủ của mình, không những xa hoa còn cực kỳ chắc chắn, lực phòng hộ nơi đây lớn hơn Hán Cô thành rất nhiều, hơn nữa lại gần ngay biên giới, có thể nói phủ thành chủ phát huy tác dụng rất lớn, bây giờ tập trung binh lực thủ hộ ở đây cũng coi như vừa vặn.
Lý thành thủ trọng thương cũng cố gắng đi ra cùng đám người Nguyệt Hổ tập trung trong đại sảnh, một bầu không khí ngưng trọng bao phủ bốn phía, hễ là nhân thủ có thể sử dụng đều đi đến, những thứ còn lại phải xem vào thiên ý. Lộ lão nhân cau mày, sau khi Trương Hắc Ngưu tập trung năm trăm binh lính thì không còn tin tức, chẳng lẽ muốn dùng số quân đó để đột kích đối phương? Điều này rõ ràng là chuyện đáng cười.
Tần Thường cũng không thể hiểu Trương Hắc Ngưu có diệu kế gì có thể vãn hồi thế bại của Hán Cô thành, nàng nắm chặt một cây bảo kiếm vừa lấy được trong kho hàng của phủ thành chủ mà chuẩn bị ột trận đại chiên sắp tới.
Đám người Nguyệt Hổ có kinh nghiệm chiến trận, vì vậy cũng không quá mức căng thẳng. Hắn dùng ánh mắt tỉnh táo nhìn đám người chung quanh, nếu nói về thần bí thì ngoài Trương Hắc Ngưu chỉ còn Tần Thường, Lộ lão nhân thì có vẻ đăm chiêu ủ dột, Sơn Vạn Trọng đứng ngồi không yên, ngoài đám vợ con của hắn thì rõ ràng chỉ còn ba người này có thể phát huy công dụng. Vì vậy hắn ho khan một tiếng phá vỡ tình thế giằng co vào lúc này, hắn nói:
- Bây giờ chúng ta tập trung trong phủ, tuy không biết Trương huynh có diệu kế gì, nhưng bản thân Trương huynh là ẩn sĩ cao nhân, tất nhiên mưu kế sẽ có chỗ độc đáo. Dù bây giờ ngoài thành có vài vạn cường đạo nhưng dù gì chúng ta cũng đã có vài sắp xếp, các vị ở đây nên thả lỏng, cũng không cần quá lo lắng như thế........
Nguyệt Hổ tuy không rõ Trương Hắc Ngưu nghĩ thế nào nhưng lại rất tin tưởng, dù Trương Hắc Ngưu không cần hắn trợ giúp, nhưng hắn cần phải làm chút chuyện trong khả năng của mình, ví dụ như bây giờ nên làm mọi người yên tâm hơn.
xem tại
- Thật sự không có vấn đề gì sao?
Một thương nhân lo lắng nói:
- Không phải tôi không tin ông chủ Trương, nhưng không cần một nhân vật như Nguyệt đoàn trưởng, chỉ cần năm trăm nhân mã, như vậy có thể làm được gì?
Sơn Vạn Trọng nghe vậy cũng có chút đồng ý, dù biết Trương Hắc Ngưu lợi hại, nhưng không cần hai cao thủ như mình và Nguyệt Hổ, điều này làm Sơn Vạn Trọng không thoải mái. Hắn biết mình không thể so sánh với Trương Hắc Ngưu, nhưng hắn thật sự muốn sóng vai chiến đấu cùng đối phương. Nhưng bây giờ hắn phải ngồi đây cùng đám thương nhân trước kia chỉ lo vơ vét tiền tài của nhân dân, thân là võ giả tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu, vì thế hắn cũng có chút bực tức, hắn nói:
- Nếu không ta mang thủ hạ đệ tử ra ngoài........
- Không cần.
Nguyệt Hổ ngăn cản:
- Trương huynh làm việc chắc chắn đã có dự mưu, Sơn lão huynh nên bỏ qua, nếu làm lộ kế hoạch cũng không tốt.
- Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ phải ngồi chờ ở đây?
Sơn Vạn Trọng nói, Trương Hắc Ngưu làm việc luôn làm người ta tin tưởng khó hiểu, giống như sau lưng hắn có một sức mạnh cực kỳ to lớn mà khó ai có thể trái lời. Nhưng Sơn Vạn Trọng không nói ra thì chỉ sợ bị nghẹn chết, đại địch đến trước mặt làm nên cảm giác căng thẳng khó thể tỉnh táo, bình thường hắn sẽ không như thế, nhưng hôm nay... Có lẽ là kẻ địch quá mạnh, có lẽ là........
- Hừ........
Một tiếng hừ lạnh vang lên, mọi người nhìn về phái phát ra âm thanh, Lộ lão nhân dùng giọng khinh thường nói:
- Nếu ngươi còn có thể chờ được thì nên chờ, Sơn Vạn Trọng đến tuổi này mà không học được tính cách ẩn nhẫn, khó trách trước nay chỉ là phó bang chủ........
- Lộ lão sư........
Sơn Vạn Trọng không còn gì để nói, Nguyệt Hổ và Tần Thường lại khá coi trọng Lộ lão nhân, lúc này mọi người lại bàn tán như nhớ đến thân phận của lão nhân này. Lộ lão nhân lại nói:
- Trương Hắc Ngưu này không thể biết cho rõ ràng, dám đặt chúng ta ở đây, không cho chúng ta suy nghĩ miên man, chỉ biết phó thác đường sống lên người hắn........
- Tôi lại cho rằng đây là phương án tốt nhất........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!