Chương 26: Không biết suy nghĩ.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Đám thân hào nông thôn chợt chấn động, dù một mũi tên của Trương Hắc Ngưu không trúng vào thủ lĩnh sơn tặc như bọn họ suy nghĩ nhưng lại làm cho bọn họ chấn động tinh thần. Mà Nguyệt Như thì thầm nghĩ Trương Hắc Ngưu vừa rồi ăn may, không có gì hơn, ngoài bắn được xa thì không có gì hơn người.

- Bọn họ lui... Bọn họ lui........

Lão Chu lớn tiếng nói:

- Vừa rồi thật sự đáng tiếc, nếu như bắn trúng........

- Đúng, đúng vậy, một mũi tên của ông chủ quá đáng tiếc.

Văn Trọng cũng cảm thấy cực kỳ đáng tiếc, nhưng bộ dạng Trương Hắc Ngưu lại chẳng chút tiếc nuối, hắn nhìn đám sơn tặc rút lui bên dưới thành mà quay đầu nói với mọi người:

- Bọn họ đã lui, chúng ta về trước đã.

- Trở về, về đâu?

Tống Bình Hòa bây giờ mới phục hồi tinh thần lại, hắn ngạc nhiên nói.

- Tất nhiên là về Trương gia lão điếm........

Trương Hắc Ngưu làm người ta sinh ra cảm giác bí hiểm, mọi người nhìn hắn như thấy một ngọn núi nhập vào mây, dù biết rõ về hắn, cũng không biết hắn cao đến mức nào.

Đám người quay về Trương gia lão điếm, lúc này ánh mắt đám binh sĩ nhìn Trương Hắc Ngưu đã có sự khác biệt, không còn giống như trước kia. Lúc này đã đến thời gian dùng cơm nhưng không ai có tâm tư, Trương Hắc Ngưu lại phân phó Tú Nương, nàng ra phòng bếp chuẩn bị món ăn ọi người, bữa tiệc này coi như Trương gia lão điếm giải quyết.

Trương Hắc Ngưu cầm đầu, sau đó là đám người Tần Thường, Nguyệt Hổ, Nguyệt Phong, Nguyệt Như, Phong Linh Vũ, Phong Linh Hương, Lộ lão nhân, Sơn Vạn Trọng, Tống Bình Hòa và lão Chu ngồi với nhau, Trương Hắc Ngưu vừa ăn vừa hỏi Tống Bình Hòa:

- Bây giờ tình hình binh lực ở Hán Cô thành là thế nào?

Lúc này Tú Nương đang đứng hầu hạ bên cạnh Trương Hắc Ngưu, Tống Bình Hòa vẫn còn chưa bình tĩnh trở lại, hắn run giọng nói:

- Vào thời đại Hán Cô thành dưới tay thành chủ, tuy gần biên cảnh nhưng không có bao nhiêu quân, chỉ là năm ngàn, lại thiếu huấn luyện, nhưng nhân viên lại quá nhiều.... Nếu lấy cả quân số của bang phái và bại binh thì miễn cưỡng có thể gom được bảy ngàn. nguồn

- Chỉ có chút thực lực như vậy thì sao có thể trấn thủ được?

Trương Hắc Ngưu hỏi, nhìn thì có vẻ là tùy ý đặt câu hỏi nhưng Tống Bình Hòa lại không dám chủ quan, hắn nói:

- Nhiệm vụ trấn thủ không phải của quân đội Hán Cô thành, đáng lý ra ở ngoài hán cô thành năm mươi dặm có một binh doanh, có năm vạn nhân mã. Nhưng trước đó vài ngày Tần quận nổi loạn, nhóm quân mã này bị điều đi, vì vậy sơn tặc mới dám hoành hành.

- Thì ra là như vậy........

Trương Hắc Ngưu suy nghĩ rồi nói, Tống Bình Hòa hỏi:

- Không biết có kế sách gì lui địch hay không?

Tống Bình Hòa lúc này vẫn còn tương đối sợ hãi, nếu thành bị phá thì hậu quả sẽ khó tưởng hơn suy nghĩ của hắn rất nhiều.

- Nguyệt đoàn trưởng có nhiều kinh nghiệm chiến trận, chắc cũng hiểu rõ chuyện mang binh đi đánh giặc chứ?

Trương Hắc Ngưu không trả lời câu hỏi của Tống Bình Hòa, hắn lại quay sang hỏi Nguyệt Hổ.

Nguyệt Hổ khẽ gật đầu, hắn nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!