Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Báo!
Một âm thanh dồn dập vang lên ở trước cổng Trương gia lão điếm, một tên binh sĩ ăn mặc không chỉnh tề vọt đến, chỉ cần nhìn vẻ mặt của hắn là có thể biết có chuyện gì đó không hay xảy ra. Tống Bình Hòa thân là người ở gần với Lý tướng quân, bây giờ là nhân vật số một trong quân đội Hán Cô thành, hắn chợt đứng lên, tuy bộ dạng rất uy mãnh nhưng lại nổi tiếng nhát gan, chỉ cần nhìn hai chân run lẩy bẩy của hắn cũng có thể nhìn ra vấn đề, hắn nghênh đón tên lính kia và hét lên:
- Có... Có chuyện gì xảy ra? Có phải là... Có phải là........
Nguyệt Hổ thở dài một hơi, tướng gì binh đó, nhìn bộ dạng tướng quân thế kia làm Nguyệt Hổ không còn mấy hy vọng.
- Quân địch đang vây quan thành khiêu chiến... Đám người thành chủ bị bắt làm tù binh, bây giờ đang ở dưới thành.
Giáp trên người tên lính cong queo, hắn không cẩn thận làm rơi mũ xuống đất, điều này làm cho đám phú hào nông thôn ở đây chợt run rẩy, coi như những lời động viên vừa rồi của Trương Hắc Ngưu hoàn toàn uổng phí. Đám người nơi đây phần lớn đều sợ chết, chỉ nghe tin tức thành bị vây quanh thì sợ không đứng vững, mọi người kêu lên:
- Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Không ngờ bọn thành chủ bị bắt nhanh như vậy, chúng ta sao có thể chạy được?
Thì ra đám người này chưa đánh đã ôm ý nghĩ bỏ chạy, bây giờ xem ra ý nghĩ đã khó thể thực hiện được.
Đám thân hào nông thôn chợt đứng lên đi lại như kiến trên chảo dầu, cũng không ai đề ra được biện pháp, cũng quên mất một thủ lĩnh là Trương Hắc Ngưu. Đúng lúc này Sát Trư Vương lão Chu hét lớn:
- Mọi người không cần loạn, trước hết nghe ông chủ Trương nói thế nào đã.
Tống Bình Hòa dù là tướng quân nhưng trước nay chưa từng được tôi luyện qua chiến trận, khi thấy tình cảnh bất lợi thì choáng váng run rẩy, chỉ cảm thấy đầu óc nhũn ra, khi nghe thấy tiếng hét của lão Chu thì tâm thần có chút trấn định, hắn nhìn về phía Trương Hắc Ngưu nói:
- Đúng, đúng, ông chủ Trương, ngài nói xem, chúng ta nên làm thế nào........
Lúc này mọi người lại tập trung ánh mắt về phía Trương Hắc Ngưu.
Trương Hắc Ngưu lại trở thành tiêu điểm của mọi người, Tú Nương nằm trong lòng Trương Hắc Ngưu, Tần Thường ở bên cạnh lại không nói gì. Văn Trọng thì vừa hưng phấn vừa sợ hãi, hắn hưng phấn vì mình cuối cùng cũng có kinh nghiệm ở trong tình cảnh lớn, mà sợ hãi vì mình sợ rằng cũng khó thể thoát khỏi tình cảnh khó khăn bây giờ. Tên ăn mày ở bên cạnh lại lén nhìn Trương Hắc Ngưu, hắn tin Trương Hắc Ngưu chắc chắn sẽ có một thuật pháp phản thiên nào đó.
xem tại
Trương Hắc Ngưu vỗ vỗ vai Tú Nương, sau đó hắn đứng lên, thân thể to lớn như ma thần chợt cướp lấy sự chú ý của tất cả mọi người. Hắn mở miệng nói:
- Tùy cơ ứng biến.
Mọi người chợt muốn té xỉu, Lộ lão nhân thầm nghĩ chỉ cố tình mê hoặc, ngược lại cũng muốn xem hắn sẽ làm được những gì.
- Chúng ta ở trong này nói không cũng chẳng có tác dụng, nên đến hiện trường xem xét sự việc.
Trương Hắc Ngưu dẫn đầu đám người rời khỏi Trương gia tửu điếm, chúng thân hào nông thôn chẳng có biện pháp nào tốt, vì vậy chỉ biết đi theo Trương Hắc Ngưu. Mà Nguyệt Như thì khinh thường nói:
- Vài vạn sơn tặc này thì có gì mà tài giỏi hơn người? Cùng lắm thì binh đến tướng đỡ, nước đến đắp đê là được, cần gì phải dùng đến đám người này........
- Nguyệt Như câm miệng.
Phong Linh Vũ khẽ quát, hiện trường đã như vậy mà Nguyệt Như lại chẳng biết tốt xấu, mà Nguyệt Phong thì rất hưng phấn, rõ ràng có khuynh hướng cuồng chiến.
Trong đầu Phong Linh Hương có rất nhiều ý nghĩ, lần này có lẽ là một cơ hội tốt, dưới thời điểm này nàng hoàn toàn có cơ hội đánh lén, có lẽ sẽ có vài phần thành công. Vì vậy nàng nắm chặt trường kiếm trong tay mà chờ đợi thời cơ. Trương Hắc Ngưu đi ra bên ngoài, đám người Nguyệt Hổ chăm chú theo sau, mọi người được đám binh lính hộ tống đi về phía cổng thành.
Từ khi Lý tướng quân bị phục kích thì đám thân hào nông thôn luôn cảm thấy bất an, không những phải có binh lính theo sau, lại đưa cả hộ viện của mình theo, đám người đi với khí thế làm người ta sợ hãi nhưng lực chiến đấu được bao nhiêu? Điều này rất khó nói.
Trương Hắc Ngưu đứng sừng sững trên cổng Hán Cô thành, lúc này hắn mới phát hiện đám sơn tặc kia cường thịnh thế nào, bây giờ binh lính thủ hạ của mình gầy yếu vô năng, một đám binh sĩ khôi giáp lộn xộn đao thương nắm còn chưa chặt, mọi người nhìn chằm chằm vào đám sơn tặc như kiến bên dưới, trong lòng vốn chẳng có mấy lá gan nhưng bây giờ đã mất sạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!