Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Tên ăn mày nhìn đám người xung quanh ăn cơm như chưa từng được ăn mà cảm thấy mặc cảm, Văn Trọng lại khẽ nói với Trương Hắc Ngưu:
- Ông chủ, chúng ta có nên đi nhanh một chút không, đám người kia ăn cơm quá kinh người... Bọn họ sẽ không hào hứng nhất thời mà ăn cả chúng ta........
Trương Hắc Ngưu gõ đầu Văn Trọng nói:
- Ngươi đói bụng ba ngày ba đêm sẽ giống như bọn họ mà thôi........
Trong thiên hạ chỉ có những cao thủ giống như Trương Hắc Ngưu mới không quan tâm đến những vấn đề này, nhưng nguyên nhân cũng vì hắn có nội lực hùng mạnh chèo chống mà không cần ăn cơm, nhưng người khác sẽ không lợi hại như vậy.
Văn Trọng nghĩ đến những kinh nghiệm của mình khi lăn lộn đầu đường trước kia, vì thế bây giờ cũng không nói gì, dù sao hắn cũng từ tình huống như vậy mà đi đến thời điểm này. Tên ăn mày lại càng hiểu những điều này, nhưng Trương Hắc Ngưu có đi hay không? Vì thế tên ăn mày không khỏi nhìn Trương Hắc Ngưu nói:
- Ông chủ Trương, ngài nên nhanh chóng rời khỏi đây, đám người Phú Bộ Nhân rắp tâm bất lương... Ở nơi đây rất nguy hiểm.
Trương Hắc Ngưu lắc đầu, trong thiên hạ chưa có mấy người uy hiếp đến sự an toàn của hắn, vì nơi đây còn có một người làm hắn hứng thú.
- Nhưng... Nhưng........
Khi tên ăn mày còn chưa nói xong thì trong nhà giam chợt vang lên những âm thanh khủng bố, điều này làm đám tù nhân cực kỳ khiếp sợ. Khi mọi người còn chưa biết có chuyện gì xảy ra thì bên ngoài vang lên những âm thanh mở cửa nhà tù, tất cả mọi người đều đưa ánh mắt lên phiến đá cũ kỹ.
- Các ngươi phải trốn đi.
Sơn Vạn Trọng nói với Văn Trọng và tên ăn mày, trước tiên phải xem có chuyện gì xảy ra rồi nói sau. Trương Hắc Ngưu cũng có ý nghĩ như vậy, hắn muốn xem có chuyện gì xảy ra.
Cửa chính mở ra, một đám người chợt xuất hiện, Trương Hắc Ngưu thấy được vài người quen nối đuôi nhau đi vào. Đầu tiên tất nhiên là Tú Nương, mọi người chợt kinh ngạc, sau đó là đám người Tần Thường, Nguyệt Hổ, hơn nữa lại không có ai là đội trưởng nhà lao.
- Tướng công.
Tú Nương xông lên, đầu tiên nàng chưa quen mùi hương trong nhà tù, vì vậy mà nhăn mày, nàng bắt đầu tìm kiếm vị trí của tướng công.
- Ông chủ Trương........
Nguyệt Hổ cũng kêu lên, lúc này Nguyệt Phong, Nguyệt Như ở phía sau cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu vì mùi hôi trong nhà giam. Phong Linh Hương thì quét ánh mắt tràn đầy hàn quang tìm kiếm vị trí của Trương Hắc Ngưu trong nhà tù.
Ngoài đám người này thì còn có rất nhiều thân hào nông thôn đến đây, mọi người chưa bao giờ được nhìn thấy tình cảnh nhà giam nên ai cũng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó bọn họ bắt đầu tìm kiếm, mọi người đều có thể phát hiện ra chút chờ mong trong ánh mắt bọn họ.
- Ông chủ Trương........
Đám người vừa đi đến vừa kêu lên, điều này làm cho đám phạm nhân kinh hoảng, không biết có chuyện gì xảy ra. Trương Hắc Ngưu thấy mọi người đến tìm mình thì mỉm cười đứng lên, thân thể cao lớn hầu như gần đội nóc nhà giam, hắn nói:
- Ta ở đây........
Thân thể Trương Hắc Ngưu so sánh có sự khác biệt rất lớn so với đám phạm nhân nhỏ thó, vì vậy mà mọi người nhận ra ngay. Tú Nương phóng đến đứng bên ngoài song gỗ nói:
- Tướng công........
Tần Thường cũng đi đến nói:
- Ông chủ Trương........
- Các ngươi sao lại đến đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!