Chương 21: Hai đứa nhỏ đến.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

- Đúng vậy, là ta.

Trương Hắc Ngưu trả lời lão nhân, một khí thế giống như có thể bao trọn cả thiên địa chợt bùng ra trên người, dù không có ý muốn tranh bá thiên hạ nhưng vì hai chữ lý lẽ mà hắn muốn hỗ trợ lão nhân kia. Người sống là vì mục đích gì, hắn cũng không hiểu vì sao phải luyện một thân võ công tuyệt thế? Bây giờ hắn nghe lời nói của lão nhân, hắn thấy mình có võ công đủ để địch lại thiên hạ, vì vậy hắn phải làm thứ gì đó mới đúng.

Lão nhân kia nhìn chằm chằm vào Trương Hắc Ngưu, không người nào trong phòng giam không ngừng hít thở. Lúc này ánh mắt lão như hai ngọn đèn sáng, có thể thấy rất rõ ràng trong phòng giam tối đen, một lúc lâu sau lão mới hừ một tiếng khinh thường nói:

- Chỉ bằng vào ngươi?

Tất cả mọi người chợt trở về hiện thực giống như bị phá vỡ tất cả mơ tưởng, đồng thời phải thở dài một tiếng. Sơn Vạn Trọng không phục nói:

- Lộ lão sư... Trương huynh hắn........

- Cái gì là Lộ lão sư, ta cũng chưa từng nói mình là........

Lão nhân núp trong góc tường lại lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng.

- Lộ lão sư.

Sơn Vạn Trọng vẫn kêu lên, lão nhân không biết nói gì hơn.

- Chẳng lẽ bằng vào ta vẫn chưa được?

Trương Hắc Ngưu kỳ quái thầm nói, chính hắn đã giết không biết bao nhiêu cao thủ tứ phương, tuy sau này hắn mới biết được đó là ai, nhưng rõ ràng hắn cũng có chút thực lực. Nhưng lúc này lão nhân kia mở miệng lại xem thường hắn, chẳng lẽ hắn thật sự không là gì?

Thật ra người khác không biết được sự dũng mãnh của Trương Hắc Ngưu, nếu biết thì chẳng ai dám coi thường hắn, nhưng một người muốn vọng tưởng thay đổi thế cục thiên hạ rối loạn vào lúc này, dù là ai nghe thấy như vậy cũng sẽ khó thể tưởng.

Giọng điệu giống như từ dưới u minh của lão nhân lại vang lên:

- Ngươi dựa vào cái gì? Ngươi có vũ lực cái thế đủ địch trăm vạn hùng binh, hay ngươi có mưu trí tuyệt thế để cởi giáp ngàn vạn binh lính kẻ địch? Hay ngươi có xuất thân danh môn phú hào... Ha ha ha ha... Không biết lượng sức mình... Không biết lượng sức mình.

Trương Hắc Ngưu thầm nghĩ mình có vũ lực như vậy, chỉ sợ nói ra có tin hay không mà thôi, còn vấn đề mưu trí thì khó nói, hắn đã đọc qua không ít binh thư nhưng dù sao cũng không có kin nghiệm thực chiến, còn vấn đề con nhà phú quý danh môn, hắn còn chưa biết mình xuất thân nhà nào, lại càng không biết bản thân ở thế gian này là ai, vì vậy không cần suy nghĩ quá nhiều.

Lão nhân cười ha hả, lão kêu lớn một tiếng rồi nói:

- Ngươi dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào vóc dáng cao lớn của ngươi, tuy thiên hạ hiếm có, cũng có thần lực có thể phá tan tinh thiết... Ha ha ha ha... Buồn cười, quá buồn cười.

Đám người cười lớn, Sơn Vạn Trọng lại không cho là đúng, hắn nói:

- Nếu ông chủ Trương có ý như vậy, tôi có thể........

- Ngươi có thể làm gì?

Lão nhân nói:

- Chẳng qua chỉ là một tù nhân ngay cả bản thân còn lo chưa xong.

- Ta........

Sơn Vạn Trọng không còn gì để nói, sự thật chính là sự thật, hắn không biết nói gì hơn.

- Việc gì cũng biết mà để người ta lợi dụng hơn hai mươi năm, kẻ đó không có tư cách nói chuyện với ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!