Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Sơn Vạn Trọng........
Trương Hắc Ngưu cũng không ngờ sẽ gặp lại người quen trong ngục, tuy hai bên không phải hết sức thân thuộc nhưng hắn vẫn nhớ vị nhân sĩ đang bị giam ở đây chính là bang chủ Thanh Sơn bang Sơn Vạn Trọng trước đó đã khiêu chiến với chính mình. Hắn cảm thấy rất kỳ quái, mà Sơn Vạn Trọng lại cực kỳ uể oải, bị ném trong góc phòng giam, cũng không phù hợp với thân phận một vị bang chủ.
- Sao? Gặp được người quen à?
Một tên đội trưởng nhà lao đứng ở phía sau kêu lên, Trương Hắc Ngưu lạnh lùng quay đầu lại nhìn làm tên kia khẽ run và không dám nói thêm câu nào. Hắn nhìn lên vách tường dơ bẩn và mùi hôi bùng lên trong không khí, trên tường là vết máu loang lổ, cũng không biết nơi đây có bao nhiêu người bị tra tấn rồi.
Trương Hắc Ngưu căn cứ vào cơ sở võ học inh của mình mà quét mắt nhìn thấy những hình cụ đủ loại treo trên tường, có thể thấy chúng có tác dụng khá lớn. Tên đội trưởng nhà lao lui sang một bên, dù hắn có chút sợ hãi vị đại hán siêu cấp trước mắt, bị xích sắt quấn quanh người nhưng vẫn có thể dùng ánh mắt làm kẻ khác sợ phát run. Tên đội trưởng nhà lao thầm nói:
- Có gì đặc biệt hơn người... Chút nữa sẽ biết lão tử lợi hại thế nào.
Trương Hắc Ngưu không quan tâm đến đám lâu la, hắn tập trung sức chú ý lên người Sơn Vạn Trọng, đối phương đã không còn phần công lực như hôm qua, giống như bị thứ gì đó phóng bế công lực.
Trương Hắc Ngưu đi vào cửa chính nhà giam, hắn khó lắm mới có thể tưởng tượng trên thế gian có một địa phương như thế này, sau lưng vang lên tiếng mở cửa sắt trong trẻo, hắn nhìn lồng sắt rồi đi đến bên cạnh Sơn Vạn Trọng. Trong những phòng giam khác có không ít người, nhưng hắn có thể từ trong tiếng hít thở suy yếu mà biết rõ đám người kia đã ở đây thời gian khá lâu.
Hai con chuột chợt lóe người bên vách tường, rõ ràng bức tường rách nát bị chuột đào vài cái hang, điều này làm hắn cực kỳ hoài nghi, nơi đây mà gọi là nhà giam người sao?
- Ủa... Không phải là ông chủ Trương sao? Sao ngươi lại ở đây?
Sơn Vạn Trọng vất vả lắm mới mở mắt ra, hắn thấy Trương Hắc Ngưu đang bị xiềng xích quanh người ngồi trước mặt mà cảm thấy cực kỳ nghi ngờ:
- Với thân thủ của ngươi sao có thể? Chẳng lẽ cũng bị hạ độc?
Trương Hắc Ngưu thầm nghĩ, vốn là ta hỏi ngươi, khi nào đến phiên ngươi hỏi ta? Hơn nữa ta cũng không thể bị hạ độc mang đến đây, vì thế hắn trả lời:
- Ta........
Sơn Vạn Trọng cũng không chờ Trương Hắc Ngưu trả lời, hắn nói theo sức tưởng tượng của mình:
- Ta hiểu.
Trương Hắc Ngưu thầm nghĩ ngươi hiểu cái gì? Ta còn chưa nói, người đã hiểu rồi sao?
- Phú Bộ Nhân hèn hạ và thành chủ, ôi... Chỉ có thể trách ta quá tin tưởng vào bọn họ, không ngờ làm huynh đệ nhiều năm lại... Thanh bang chủ, không, Thanh Sơn chết tiệt, hắn lại hại ta. truyện từ
Sơn Vạn Trọng tức giận nói, hắn vừa nói vừa vùng vẫy, nhưng xích sắt trên người hắn ít hơn Trương Hắc Ngưu, vì vậy cũng không mất quá nhiều sức, nhưng chỉ được một lúc Sơn Vạn Trọng đã cảm thấy mệt mỏi khó thể chịu được.
- Sơn Vạn Trọng........
Trương Hắc Ngưu cảm thấy mình cần phải nói rõ ràng, mình không phải bị ám hại, chẳng qua mình muốn tiến vào đây mà thôi.
Đúng lúc này bụng Sơn Vạn Trọng chợt sôi lên, Trương Hắc Ngưu mỉm cười, Sơn Vạn Trọng dùng giọng xấu hổ nói:
- Bình thường một ngày không ăn gì cũng không có vấn đề, nhưng bây giờ công lực của ta bị phong ấn.
- Ta giúp ngươi là được.
Trương Hắc Ngưu đặt tay lên người Sơn Vạn Trọng, hắn kỳ quái nói:
- Ông chủ Trương, ngươi... Chẳng lẽ không bị........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!