Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Tiểu Trác Tử tỉnh lại, một chiếc lá khẽ rơi xuống mũi hắn, cặp mắt hắn khẽ chấn động và mở ra. Sau khi bị thiên lôi và đám người đuổi giết thì Tiểu Trác Tử chợt phát hiện ra một thiên địa khác biệt, thái dương vẫn treo trên bầu trời giống như một quả trứng gà phát ra ánh sáng màu vàng. Hắn đứng lên, hai chân đứng vững trên mặt đất, hắn cảm nhận được tinh khí thiên địa phóng vào người mình. Lúc này hắn phát hiện mình không còn ở trong hậu cung, mà ở trong một ngọn núi lớn.
Tiểu Trác Tử cảm thấy rất kỳ quái, trên thế giới sao lại có địa phương cổ quái như vậy, có rất nhiều cây, núi đá chất chồng thành từng đống, những sinh vật kỳ quái liên tục chạy qua lại. Hắn nhìn trái nhìn phải, lấy chính hắn làm trung tâm thì mặt đất trong phạm vi mười trượng đầy thi thể, một cây đao sáng quắc xuất hiện trước mặt hắn, điều này làm hắn nhìn vào và chợt kinh hoàng, ai vậy? Trong đầu hắn giông như có một vụ nổ lớn, hắn liều mạng vuốt mặt, nhìn về thân thể mà phát ra tiếng kêu điên cuồng như loài dã thú, đây không phải là hắn.
Thân thể này cực kỳ cường tráng và hơn hai thước, gương mặt đáng sợ và vuông vức, râu ria đầy mặt, Tiểu Trác Tử muốn vặn vẹo thân thể thì cảm thấy bên trong truyền đến cảm giác đau đớn. Hắn lại quay về vị trí vừa rồi, hắn phát hiện trên tay đầy máu của người khác, vì vậy mà phát hiện những người xung quanh đều do mình giết. Không... Không... Không... Không phải mình, đây không phải là mình, những ký ức trước đó vẫn còn hiện hữu, và đây không phải là hắn.
Hắn nhìn về phía đám người bị giết, bọn họ chết tương đối khủng bố, không phải ngực có một lổ hổng lớn thì đầu cũng vỡ nát hai nứt thành hai phần. Hơn nữa trên vị trí hắn nằm còn có một tấm bia khổng lồ, trên đó viết: "Thiên hạ đồng đạo đã chếm chết dâm tăng Sắc Si ở đây!"
Tiểu Trác Tử vuốt ve cái đầu bóng lưỡng của mình, những chữ này được một cây bút phán quan làm từ thép viết ra, mà lão già nằm bên cạnh đã sớm mất mạng. Lúc này hắn mới phát hiện trên người mình có hơn tám mươi vết thương sâu thấy xương, bảy tám cây binh khí khác biệt còn đang cắm vào người hắn, cơn đau đớn của hắn vừa rồi là do những thứ này gây ra.
Vì vậy mà hắn rút những vũ khí kia ra, sau đó tiếp tục kiểm tra thân thể, ngũ tạng đứt gãy, kinh mạch nát bấy, hơn nữa phần xương bị gãy, thân thể rách tơi tả, chỉ có thể hấp thu tính khí thiên địa để tu bổ và dần hồi phục, hơn nữa càng thêm cường tráng. nguồn
Nhưng dâm tăng là thứ gì? Mà cái gì là Sắc Si? Tiểu Trác Tử không biết rõ những thứ này, nhưng cuối cùng hắn biết mình không còn như trước kia, trước đó hắn hao phí cả đời ở hoàng cung, bây giờ đi lại giữa thiên địa cũng coi như có chỗ tốt. Tiểu Trác Tử mạnh mẽ thư giãn gân cốt, trong người vang lên những tiếng nổ vang, lực lượng cường tráng bùng ra khắp người, công phu trước đó vẫn có thể dùng, chân khí khủng bố lưu động trong cơ thể, một luồng lực lượng âm hàn có sẵn trong cơ thể này phối hợp với nội lực của hắn, tất cả chảy qua kinh mạch tạo ra cảm giác tê dại, làm cho thât thể cực kỳ thoải mái.
Tiểu Trác Tử duỗi bàn tay của mình, trong lòng bàn tay léo lên một luồng hào quang lam sắc, đây là nội lực gì? Sau khi hắn thức tỉnh thì tất cả không còn giống như trước đó, Tiểu Trác Tử dùng loan đao sáng quắc để xem xét gương mặt của mình, xem ra sau này không nên gọi là Tiểu Trác Tử, phải gọi là Đại Trác Tử thì đúng hơn. Tiểu Trác Tử sờ đầu mình, không có tóc làm hắn sinh ra cảm giác cổ quái, nhưng cái đầu sáng bóng, có thể nói là rất cá tính.
Hắn dùng ánh mắt dò xét nhìn khắp chung quanh, người chết đủ loại, đủ tư thế kỳ quái. Hắn nhìn bộ quần áo nghiền nát của mình, vì vậy mà vất vả thu gom được một bộ khác mặc lên người.
Lúc này Tiểu Trác Tử lại vận động cơ thể, cảm giác đã tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn tốt hơn so với thân thể trước kia, không những nội lực hùng mạnh mà thân thể cũng hùng tráng. Hắn đi về phía rừng rậm, nếu đã như vậy thì chính hắn nên dùng thân thể này để đi xem xét thế giới bên ngoài. Quỳ Hoa Bảo Điển đã được hắn luyện đến tận cùng, bây giờ hắn không biết mình nên làm gì, vì vậy phải đi tìm việc để làm.
Hắn không có quan niệm về phương hướng, bây giờ có thể đi về bất kỳ nơi đâu, có thể nói là thứ gì cũng làm hắn cảm thấy hiếu kỳ, thứ gì cũng không biết. Nhưng trời sinh làm hắn biết thứ gì nguy hiểm hay không, nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa thấy nguy hiểm.
Sau khi đi ba ngày ba đêm thì Tiểu Trác Tử đột nhiên cảm thấy đói bụng, đây là cảm giác mà rất lâu rồi hắn chưa từng nếm trải, hắn cảm thấy cực kỳ mới lạ nhưng cũng không biết kiếm gì ăn. Trên đường đi hắn đã bóp chết rất nhiều giun khổng lồ, thật ra hắn không biết chúng là rắn, thứ duy nhất hắn đã gặp qua và trông giống rắn chính là giun. Hắn cũng đá chết một đám chó nhưng thật ra đó là sói, khốn nổi hắn muốn gặp người nhưng chẳng thấy ai.
Hôm nay Tiểu Trác Tử vẫn từ trong núi đi ra, hắn vô tình phát hiện ra một thứ mà mình biết, tuy thứ kia có vẻ khá lớn nhưng nhất định là mèo.
Một vua sơm lâm dài hơn ba thước thân thể khoảng năm trăm cân cực kỳ khủng bố phóng về phía Tiểu Trác Tử, lúc này hắn lại hưng phấn hét lớn:
- Tiểu Hoa Miêu... Thật đáng yêu.
Tiểu Trác Tử vung hai tay ôm lấy cái đầu khủng bố của chúa sơn lâm, sau đó dùng sức ép xuống đất, hắn lại dùng sức cọ xát thân thể làm con hổ chịu không nổi mà gào lên.
Tiếng hổ:
- Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng bị người ta sỉ nhục... Hôm nay khổ sở rồi... Ta liều mạng lắm mới lăn lộn đến bây giờ... Đừng làm vậy chứ... Nếu không sau này sao còn mặt mũi gặp thủ hạ?
Tiểu Trác Tử hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng của con hổ, hắn rất vui vì vất vả lắm mới tìm được thứ mà mình biết, vì thế không đơn giản buông ra.
- Tiểu Hoa, sau này ta kêu ngươi là Tiểu Hoa... Có chịu không?
Tiểu Trác Tử ấn đầu hổ nói, tiếng hổ:
- Ta nào dám nói không, Tiểu Hoa thì Tiểu Hoa... Ta chịu... Hu hu........
Con hổ đáng thương dùng móng vuốt cào cào lên mặt đất tạo nên một cái rãnh sâu, lúc này Tiểu Trác Tử lại ném nó lên trời giống như ném Tiểu Hoa năm xưa. Thân thể con hổ khổng lồ phóng lên không, nó vung vẩy móng vuốt khiển trách, tiếng hổ:
- Trời ạ, đây là người sao? Mình là chim sao?
Sau khi ném Tiểu Hoa đáng thương lên trời hai mươi lần, Tiểu Hoa cũng biểu diễn hàng loạt kỹ năng đặc biệt trên không, cuối cùng Tiểu Trác Tử mới coi như dừng tay.
Tiểu Trác Tử vỗ đầu Tiểu Hoa nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!