Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Trương Hắc Ngưu lớn mật, thấy bản quan sao không quỳ?
Tên thành quan hét lớn, gương mặt béo núc chợt run rẩy làm người ta sinh ra cảm giác những tảng thịt kia có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, khốn nổi âm thanh lanh lảnh chẳng những không sinh ra cảm giác uy nghiêm, ngược lại còn làm người ta buồn cười.
Tên thành quan giống như cũng cảm nhận được điều này, hắn quét mắt nhìn xem có ai có gan dám cười hắn. Lúc này Nguyệt Hổ cũng lui ra một bên, hắn khẽ nói:
- Tên mập này chính là thành chủ Hán Cô thành, tên Phú Bộ Nhân kia chính là thương nhân giàu có nhất Hán Cô thành, sự việc hôm nay có lẽ liên quan đến vấn đề hôm qua........
Với thính lực của Trương Hắc Ngưu tất nghiên nghe thấy rất rõ ràng, khi tên thành quan kia hét lên thì mấy tên lính muốn xông lên bắt Trương Hắc Ngưu khấu đầu. Tú Nương ôm lấy Tiểu Thanh, Tần Thường và đám tiểu nhị cũng bị vây khắp ngõ ngách, ai cũng dùng ánh mắt lo lắng nhìn Trương Hắc Ngưu, không biết phải làm sao cho tốt.
Thân thể Tần Thường được bọc trong áo choàng, nàng yên tĩnh như một pho tượng, nhưng cúi đầu trầm mặc một lúc lâu mà chẳng có động tác gì.
- Ông chủ Trương uy phong không nhỏ.
Phú Bộ Nhân lạnh lùng nói, Trương Hắc Ngưu kia rõ ràng chỉ là một hán tử lỗ mãng nhưng dám có gan khiêu chiến với quyền uy của nhà giàu nhát thành. Dù những năm gần đây hắn ít khi xuất thủ nhưng sẽ không vì như vậy mà dần quên lãng, vì vậy hôm nay hắn quyết định giết gà dọa khỉ, để đám người có dị tâm biết rõ, Phú Bộ Nhân hắn vẫn còn ở Hán Cô thành một ngày thì đừng kẻ nào được phép làm gì trái ý.
Hai đại hán đến bên cạnh Trương Hắc Ngưu, hai tên đá vào đầu gối của hắn, đúng lúc hắn nhìn thoáng qua, cả hai đều cảm thấy thân thể mềm nhũn, chợt sinh ra cảm giác như đứng trước núi cao, bàn chân đá ra không còn chút lực, miễn cưỡng mới đụng chân Trương Hắc Ngưu. Tuy Trương Hắc Ngưu không thi triển bất kỳ thứ gì, nhưng nội lực hộ thân lại phát huy tác dụng, vì thế mà hai tên đại hán phải ôm chân lui vội về phía sau.
Tên thành quan và Phú Bộ Nhân chợt kinh hoàng, mà đám người bàng quan lại trầm trồ khen ngợi, có người hô lớn "ông chủ Trương lợi hại", vì thế mà tình cảnh trở nên bạo động. Phú Bộ Nhân chớp mắt nói:
- Không ngờ ông chủ Trương không những uy phong còn cực kỳ lớn gan.
Trương Hắc Ngưu nhìn tới làm Phú Bộ Nhân sinh ra cảm giác khó chịu kỳ quái, ánh mắt trấn định và không quan tâm của Trương Hắc Ngưu làm hắn cảm thấy phẫn nộ, hắn nói:
- Trương Hắc Ngưu lớn mật, ngươi biết mình phạmm vào tội gì chưa?
Mọi người chợt kinh hoàng, cũng có chút kỳ quái, Trương Hắc Ngưu trước nay luôn thành thật buôn bán, sao hắn lại phạm tội? Hơn nữa hắn lại hay làm việc thiện, nhiều người gọi hắn là người lương thiện.
- Đám người kia muốn làm gì?
Nguyệt Như dùng giọng kỳ quái hỏi Nguyệt Hổ, Nguyệt Hổ trả lời:
- Cây to đón gió lớn, Trương Hắc Ngưu buôn bán tốt, tất nhiên sẽ làm người khác bất mãn, nếu đặt dưới ích lợi thì Trương Hắc Ngưu sẽ bị người ta đến gây phiền toái. Nhưng phiền toái lần này của hắn là không nhỏ, lần này không phải chỉ dựa vào vũ lực thì giải quyết được, để xem lần này Trương Hắc Ngưu làm sao xử lý được?
- Ôi, vậy thì phiền toái... Lông chồn của ta.
Nguyệt Hổ tưởng Nguyệt Như lo lắng cho Trương Hắc Ngưu, hắn đang định cảm thấy vui vì con gái đã trưởng thành, không ngờ... Nguyệt Hổ tức giận nói:
- Con... Tức chết ta.
- Nữ nhi, sao bây giờ con lại nghĩ đến một bộ lông chồn?
Phong Linh Vũ không nhịn được nói:
- Này, con đấy.
- Con làm sao?
Nguyệt Như bất mãn chu miệng nhỏ nhắn, đáng lý Trương Hắc Ngưu đã đồng ý, mình lo lắng có gì là không đúng? Cha mẹ sao lại như vậy?
Phong Linh Hương lại không cho là đúng đối với những lo lắng của người khác, với năng lực của tên kia thì làm gì còn tình cảnh nào chưa gặp trong đời? Nhưng lần này là một cơ hội tốt, nói không chừng nàng sẽ tìm ra được dấu vết để lại, tuy hắn sẽ cố gắng che dấu, nhưng nàng tin dù thế nào mình cũng nhận ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!