Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Mọi người đi vào sâu trong rừng dưới sự dẫn dắt của Trương Hắc Ngưu, thủ pháp của hắn tương đối cao siêu, mỗi khi không có ai chú ý thì một mũi tên của hắn đã được bắn ra, khi mọi người còn đang do dự thì tên đã trúng mục tiêu. Người trong nghề thì có thể nhìn ra chút cách thức, người ngoài thì chỉ biết xem náo nhiệt mà thôi. Nguyệt Hổ, Phong Linh Vũ và Phong Linh Hương đều là người trong nghề, mà Nguyệt Như và Nguyệt Phong thì là người thường, mà Văn Trọng thì hoàn toàn là người thường.
Trương Hắc Ngưu tiện tay dưa tên lên gài cung đã là một cảnh giới đại thành, thậm chí cũng không cần dùng mắt nhắm mục tiêu, chỉ dựa vào linh giác vô cùng linh cảm mà thôi, hắn có thể đơn giản tìm được dã thú giấu mình trong rừng, hơn nữa tên không phải xuyên qua mắt thú, là xuyên qua tai.
Thủ pháp như vậy đã vượt qua cảnh giới của những thợ săn cực giỏi nhưng Trương Hắc Ngưu không quan tâm. Đám người Nguyệt Hổ thì khiếp sợ vì võ công cao cường của hắn, mà Phong Linh Hương thì càng kinh hoàng hơn, nàng khó thể tưởng những năm qua mình luyện tập thành tài nhưng chỉ cần xem xét chiêu thức cung tiễn của đối phương cũng thấy sự khác biệt quá xa xăm, vì vậy mà vẻ mặt nàng tương đối khó coi.
Trương Hắc Ngưu phụ trách bắn chết dã thú, mà Văn Trọng tất nhiên có nhiệm vụ đi thu thập, nhưng tên của Trương Hắc Ngưu bắn đi quá nhanh, thường làm cho người ta cảm thấy khó nắm bắt phương hướng. Vì thế mà Văn Trọng liện tục phàn nàn khối lượng công việc mệt nhọc, vừa không ngờ Trương Hắc Ngưu có thân thủ như vậy.
Nguyệt Như và Nguyệt Phong có chúng một ý nghĩ, đó chính là tiễn thuật có lợi hại cũng chẳng thanh nhã, nhưng bắn nhanh như vậy cũng khá tốt, như vậy quá trình đi săn sẽ kết thúc nhanh chóng.
Nguyệt Như nhìn những dã thú mà Trương Hắc Ngưu bắn chết, Văn Trọng là người đưa dã thú về, hơn nữa da lông lại được bảo trì cực tốt. Nguyệt Như không khỏi để ý đến một lông của một con chồn trắng cực đẹp bị Trương Hắc Ngưu bắn chết, đẹp quá, không biết ông chủ Trương này có bán đi không, nếu bán thì mình sẽ có một chiếc khắn quàng cổ đẹp và cực kỳ thoải mái. Nguyệt Như đang có ý nghĩ cổ quái thì Phong Linh Hương ở đằng sau kéo người nàng, vì vậy mà nàng chợt kinh ngạc, mộng đẹp cũng tan vỡ:
- Có gì vậy? Cô cô?
Phong Linh Hương dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Nguyệt Như rồi nói:
- Nếu tiếp tục đi, cháu sẽ đập lên thân cây........
Nguyệt Như chấn động, trước mặt nàng không xa là một gốc cây đại thụ cực kỳ dữ tợn cắm rể vững vàng trên mặt đất, thứ này rõ ràng không nên đụng vào. Nàng khẽ lè lưỡi, không ngờ mình chẳng cẩn thận như vậy, xem ra bị bộ da lông kia làm cho tinh thần mất tập trung, nhưng bộ lông đó thật sự quá đẹp.
Nguyệt Phong cũng rất coi trọng bộ lông con chồn màu trắng mà Trương Hắc Ngưu vừa bắn được, trong tay hắn là bảo bối Ngân Thương, tất nhiên hắn sẽ có hứng thú rất lớn với lông chồn trắng. Thứ đó quá đẹp, Nguyệt Phong nghĩ có thể mua lại thì tốt, mà hắn chẳng thèm quan tâm đến tài bắn cung của Trương Hắc Ngưu, chỉ cảm thấy người có tài dùng cung bắn chồn cũng dễ dàng.
- Bộ lông chồn này của ngươi........
Cũng là một câu nói nhưng lại phát ra từ miệng ba người, Nguyệt Như và Nguyệt Phong đưa mắt nhìn nhau, ngươi đoạt với ta sao? Sau đó cả hai cùng nhìn về phía người thứ ba, ai cũng chấn động, vì ngoài Trương Hắc Ngưu và nhóm người Nguyệt Hổ, khi bọn họ đi qua một đỉnh núi khác lại gặp vài hán tử tráng kiện, bên hông đám người đeo đủ binh khí, ăn mặc khá lòe loẹt, điều giống nhau duy nhất là cực kỳ cường tráng, hơn nữa ánh mắt giống như có một khát vọng cướp đoạt, binh khí trong tay giống như có thể rời khỏi vỏ bất kỳ lúc nào, giọng điệu cũng có một tập quán mệnh lệnh. Một hán tử cầm đầu nhìn đám người Trương Hắc Ngưu, hắn dùng trường đao trong tay chỉ vào Trương Hắc Ngưu giống như không thấy sự tồn tại nào khác:
- Đưa con chồn cho ta.
- Ngươi là ai? Lông chồn nói đưa là đưa cho ngươi sao?
Nguyệt Phong tức giận nhìn hán tử kia, Ngân Thương trong tay run lên, vì tên khốn kia không quan tâm đến hắn, vì thế hắn quyết định cho đối phương đẹp mặt.
- Đúng vậy, vì sao chúng ta phải đưa con chồn cho ngươi?
Nguyệt Như cũng tỏ ra tức giận, bàn tay nhỏ bé xiết chặt bảo kiếm, vì bộ lông chồn kia nàng cũng không tiếc đánh một trận.
Trương Hắc Ngưu không biết vì sao con chồn thành thứ "của chúng ta", hắn chỉ gãi đầu nhưng không tỏ ra quan tâm, hắn tùy ý gác cung lên vai, để xem đám người kia giải quyết tranh cãi này như thế nào.
- Không biết nhân huynh là thế gia vọng tộc nào? Bộ lông chồn này do vị bằng hữu kia của chúng ta săn được, nếu nhân huynh có hứng thì có thể dùng tiền mua lại, nhưng điều này cũng có chút........
Nguyệt Hổ vốn không muốn dây vào, nhưng vì hai đứa con không biết điều, hết lần này đến lần khác chỉ biết gây phiền toái, hắn đành phải mở miệng. Người đại hán kia nhìn Nguyệt Hổ, ánh mắt nhìn đến đám nữ nhân Nguyệt Như, khoảnh khắc sau đã cảm thấy hai mắt sáng ngời, hắn hét lớn:
- Trong nơi sơn dã thật sự có nữ tử xinh đẹp như vậy, đại gia lần này xuất hành cũng không tệ, ha ha... Lão gia này, ông đứng sang một bên đi, bây giờ ta không những muốn bộ lông chồn, hơn nữa ba vị mỹ nữ này phải đứng lại cho ta.
Tên đại hán trợn mắt, hắn đặt tất cả chú ý lên ba vị mỹ nữ trước mặt:
- Ngươi khi nào nghe nói sơn tặc muốn thứ gì đó thì cần phải mua? Ha ha........
Đám người phía sau tên đại hán chợt cười lớn, dĩ nhiên bọn họ không thèm quan tâm đến đám người Trương Hắc Ngưu.
- Các hạ có phải đã quá mức rồi không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!