Chương 17: Phong Linh tìm kiếm đạo lý.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Thân là một thành viên trong nhóm Bát kiệt của Nộ Hổ đoàn được người ta nâng trong lòng bàn tay như đóa hoa, Nguyệt Như không cho phép mình có thất bại như vậy, vì thế đêm khuya khi tất cả mọi người ngủ say thì nàng quyết định đến do thám con gấu lớn kia, để xem hắn có gì khác biệt với người thường?

Nguyệt Như rón rén rời khỏi phòng mình, đây rõ ràng là lần đầu tiên nàng làm như vậy nhưng vì có võ công nên chẳng việc gì phải sợ. Nàng mang theo kiếm của mình đi về phía phòng Trương Hắc Ngưu, nàng cũng không biết có một người có ý nghĩ như mình, đó chính là Phong Linh Hương.

Phong Linh Hương cũng có ý nghĩ như Nguyệt Như nhưng thân thủ lại mạnh hơn rất nhiều, khi Nguyệt Như tưởng không ai biết thì Phong Linh Hương đã ở trên xà nhà nhíu mày chú ý đến sự tồn tại của Đại tiểu thư bên dưới, đúng là tài cao lớn mật, nhưng khốn nổi thân thủ lại quá kém........

Phong Linh Hương sớm biết đứa cháu gái này sẽ không nghe lời mình, nhưng nàng cũng không ngờ Nguyệt Như lại to gan như vậy. Nàng lóe người đến sau lưng nhưng Nguyệt Như vẫn chưa hề phát hiện ra, thân thủ như vậy mà dám đi nhìn lén, điều này làm nàng lắc đầu bất đắc dĩ. Nàng khẽ điểm lên đầu vai của Nguyệt Như, điều này làm Nguyệt Như chợt kinh hoàng, đêm khuya như vậy ngoài nàng còn có người tới lui chỗ này, chẳng lẽ là thứ kia?

Đúng rồi, đây là chuyện rất dễ xảy ra, với sự cổ xưa của khách điếm này, Nguyệt Như tin có thứ đó tồn tại, vì vậy nàng cục kỳ hoảng sợ, toàn thân phát run. Đúng là không có biện pháp, thân là một nữ tính xinh đẹp, dù kiếm thuật cao siêu thế nào cũng phải sợ những thứ thần bí.

- Á........

Nguyệt Như quay đầu lại thật mạnh, nàng đưa tay muốn rút bảo kiếm ra, đúng lúc một luồng gió thơm đập vào mặt, nàng đã không thể cử động được nữa. Lúc này nàng mới phát hiện ra đứng sau lưng mình chính là vị cô cô gần kia thần bí làm người khác nhìn không thấu.

Phong Linh Hương đứng trước mặt Nguyệt Như rồi dùng giọng bất đắc dĩ nói:

- Đêm khuya rồi, đi ngủ đi. Cô cô khuyên cháu một lần nữa, vĩnh viễn đừng động vào Trương Hắc Ngưu.

Phong Linh Hương vung tay đưa Nguyệt Như về ném lên giường, sau đó thở dài một hơi, với tính tình của tiểu cô nương này, từ nay về sau chắc chắn sẽ phát sinh phiền toái, như vậy sẽ cực kỳ có hại.

Nguyệt Như lại cực kỳ tức giận, không ngờ cô cô lại đối đãi với mình như vậy, nàng bị Phong Linh Hương điểm trúng huyệt đạo, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể yên tĩnh ngủ trên giường đến sáng sớm.

Võ công của Phong Linh Hương cao vời khó tưởng, trước kia nàng thật sự coi thường vị cô cô này, cô cô có thể đi đến sau lưng mà nàng không thể nhận ra, đây cũng chỉ là cao thủ mới có thẻ làm được, dù sao nàng cũng chỉ là một hàng ngủ cao thủ nhất lưu mà thôi.

Phong Linh Hương sắp xếp xong cho Nguyệt Như thì bắt đầu đi về phía căn phòng Trương Hắc Ngưu.

- Tướng công... Sau này đừng để người nào ức hiếp chúng ta........

Tú Nương hôm nay cực kỳ hoảng sợ nhưng Trương Hắc Ngưu cực kỳ dũng mãnh đã xử lý tất cả, tuy phương pháp xử lý của hắn không cho thấy sự dũng mãnh phi thường, nhưng trong mắt Tú Nương lại hoàn toàn không đúng. Người ta nói trong mắt người tình thì tình nhân là Tây Thi, tất nhiên trong mắt nàng thì Trương Hắc Ngưu là bá vương lợi hại nhất, là bá vương siêu cấp có thể giải quyết tất cả những chuyện khó khăn trên đời.

Trương Hắc Ngưu ôm Tú Nương vào lòng, hai người nằm trên giường xì xào bàn tán, Tú Nương có một chiếc chăn thịt siêu cấp như Trương Hắc Ngưu, dù trời đông giá rét cũng không cảm thấy lạnh. Nàng đưa thân thể mình vào trong lồng ngực của Trương Hắc Ngưu và cảm thấy rất thoải mái, nàng nghĩ mình có thể làm thê tử của nam nhân này, dù có vài người phụ nhân đến chia phần thì những gì mình được sủng ái cũng quá đủ.

- Người đến hôm nay không biết có xấu hổ không?

Trong đầu Trương Hắc Ngưu cũng chỉ có tồn tại vấn đề đối phương có xấu hổ hay không mà thôi, hôm nay chưởng pháp của Sơn Vạn Trọng tuy không được tốt lắm, nhưng đây chỉ là nói với hắn, nếu người khác thì khó thể nhận được một chưởng của Sơn Vạn Trọng. Ai bảo Trương Hắc Ngưu là bá vương võ đạo tuy luyện không biết bao nhiêu năm? Với cảnh giới võ công của hắn thì bất kỳ môn võ nào xuất hiện trong mắt đều không có ý nghĩa, Sơn Vạn Trọng cũng không có ý nghĩa.

Võ công của Sơn Vạn Trọng không làm cho hắn hứng thú, điều làm hắn hứng thú chính là kẻ này đến gây phiền toái ình nhưng trên người lại bùng ra một khí thế làm người ta cảm thấy rất thú vị. nguồn

Hai người bọn họ ở trên giường trò chuyện từng câu từng câu, Tần Thường ở cách vách lại không thể khép mắt lại. Tối qua nàng bị quấy rầy bởi những âm thanh vô cùng mà Trương Hắc Ngưu gây ra, hôm nay buồn ngủ và sợ âm thanh hôm qua bùng lên, vì vậy mà muốn mình nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng khi muốn ngủ lại chẳng ngủ được. Tần Thường tương đối khó chịu, cũng không biết mình vì lo lắng hay căng thẳng mà ngủ không yên, nàng lại dùng thích giác nhạy bén nghe những lời nói của Trương Hắc Ngưu và Tú Nương ở cách vách, vì thế mà càng ngủ không yên.

Đúng lúc này Phong Linh Hương cũng đi đến ngoài cửa phòng Trương Hắc Ngưu để nghe lén những câu chuyện bên trong, Trương Hắc Ngưu và Tần Thường ở bên trong cũng phát hiện Phong Linh Hương đến bên ngoài. Trương Hắc Ngưu biết là Phong Linh Hương nên không quá lớn tiếng, Tần Thường thì biết người đến không nghe lén mình nên chẳng quan tâm, vì vậy cả hai đều không chú ý.

Đêm dần khuya, Trương Hắc Ngưu ôm Tú Nương đã ngủ say, hôm nay xảy ra nhiều chuyện, một ngày này nàng luôn lo lắng, vì vậy cũng không có tinh lực cùng đại chiến với Trương Hắc Ngưu, hai người nói chuyện được một lúc thì nàng đã ngủ. Tần Thường hôm nay cuối cùng cũng được ngủ một giấc yên ổn.

Phong Linh Hương thì vừa nghe vừa hận, không thể tưởng bây giờ hắn lại trải qua một thời gian an tường như thế, cừu hận năm xưa nàng vẫn chưa thể quên nhưng bây giờ đối phương sống yên ổn, còn mình thì........

Âm thanh trong phòng dần mất đi, Phong Linh Hương cũng thấy không còn gì đáng giá để ở lại, vi vậy chỉ còn cách bỏ đi, nên bồi dưỡng tốt tinh thần để sau này đối phó với hắn. Nàng nắm chặt đốc kiếm trong tay, thân hình biến mất ngay tại chỗ như gió đêm thổi qua.

Sáng ngày hôm sau Trương Hắc Ngưu dậy rất sớm, mà Tần Thường cuối cùng cũng có một ngày ngủ ngon giấc, Phong Linh Hương là người luyện võ nên tất nhiên cũng dậy rất sớm, chỉ có Nguyệt Như bị Phong Linh Hương điểm huyện là có giấc ngủ không đầy đủ mà thôi.

Sáng sớm Nguyệt Như với cặp mắt đen nhẻm bị Phong Linh Vũ kêu xuống dùng cơm, trong lòng nàng thầm tức giận với Phong Linh Hương. Phong Linh Hương tỏ vẻ chẳng sao cả, giống như không có chuyện gì xảy ra, nhưgn lại liên tục quét dư quang khóe mắt quan sát Trương Hắc Ngưu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!