Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Một ngày lại kết thúc, Trương Hắc Ngưu nhớ đến cuộc sống máy móc tái diễn giống hệt nhau như năm xưa, đó là cuộc sống mà trường kỳ không có gì mới, cũng không quan tâm đến thời gian. Lúc này hắn yêu mến cuộc sống bây giờ, tuy mỗi ngày chỉ tái diễn những sinh hoạt bình thường, nhưng hắn có thể từ trong miệng khách nhân mà biết được những thứ trước đó không hề biết.
Đồng thời hắn cũng quen biết được khá nhiều người, thế giới trong mắt hắn có nhiều màu sắc hơn, giống như ông trời có một đôi tay vô hình làm cho tất cả đám người xuất hiện và phát sinh quan hệ với hắn.
Trương Hắc Ngưu nhìn nội đường dần vắng khách, đám ăn mày gần đây không kiếm được gì ăn lại rụt rè xuất hiện trước cửa quán. Đám tiểu nhị cũng biết thói quen của Trương Hắc Ngưu, tất nhiên sẽ là không làm khó đám ăn mày, hắn nói đám tiểu nhị lấy những thực vật chưa bán hết ra phân phát cho bọn họ. Đám ăn mày lại cảm kích và ngại ngùng nhận lấy thức ăn, lại lén đưa mắt nhìn Trương Hắc Ngưu, trong mắt có cái nhìn kỳ quái, có rất nhiều cảm giác đồng tình đan xen vào nhau, rất khó nhận biết.
Lúc này Trương Hắc Ngưu đang chú ý đén một tên ăn mày quần áo rách rưới ở phía xa, thân thể người này đang run rẩy. Hắn nghĩ đến một vấn đề gì đó, hắn ý thức được thiên hạ này ngoài hắn ra thì hình như chưa từng có người nào không gặp đám ăn mày ăn mặc phong phanh đi ngoài gió lạnh, rõ ràng cuộc sống như vậy là cực kỳ khó khăn.
Khi tên ăn mày chuẩn bị đi thì Trương Hắc Ngưu đột nhiên mở miệng nói:
- Chờ chút........
Thân thể tên ăn mày chợt chấn động, hắn quay đầu lại nhìn Trương Hắc Ngưu, dưới thân thể khủng bố của Trương Hắc Ngưu thì thân thể nhỏ bé của hắn là không có ý nghĩa. Khi Trương Hắc Ngưu đi đến trước mặt hắn, đúng lúc hắn nhìn Trương Hắc Ngưu, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng nhiệt lực từ người đối phương bùng ra, vì vậy mà vô tình hắn cảm thấy khí trời cũng không phải quá lạnh.
Trương Hắc Ngưu khẽ dùng tay ấn lên đầu tên ăn mày, một luồng khí tức cổ quái phóng vào thân thể tên ăn mày, lúc này tên ăn mày cảm thấy tất cả hàn khí trong người mình bị đánh tan, lần đầu tiên hắn cảm nhận được khí tức ấm áp. Trương Hắc Ngưu dùng chân khí chạy qua khắp chân mạch tên ăn mày, sau đó nói:
- Nhớ kỹ dòng chảy này, nó sẽ mang đến cho ngươi chỗ tốt........
Tên ăn mày chợt kinh hoàng, hắn phát hiện bàn tay của Trương Hắc Ngưu đã rời khỏi đỉnh đầu của mình nhưng luồng khí kia vẫn ở lại trong cơ thể, giống như hợp lại làm một với thân thể của hắn.
- Vào đi.
Trương Hắc Ngưu kéo tên ăn mày đến bên cạnh lò lửa, sau đó hắn phân phó đám tiểu nhị:
- Đi lấy chút quần áo và dược liệu đến đây.
Đám tiểu nhị lập tức làm theo, ông chủ nói gì, đây không phải thứ mà đám tiểu nhị bọn họ có thể bàn luận.
Tên ăn mày ngồi trên ghế, hắn dùng tay bưng lấy thức ăn mà chẳng nỡ ăn. Trương Hắc Ngưu nhìn tên ăn mày, trong ký ức của hắn cũng từng có cuộc sống như vậy, hắn nói:
- Nếu thật sự không chịu được thì đến Trương gia lão điếm........
- Vì sao?
Tên ăn may hỏi Trương Hắc Ngưu lại giống như hỏi chính mình, hắn cúi mặt xuống, trong lòng nổi sóng, hắn nói:
- Vì sao ngươi lại tốt với ta như vậy?
Trương Hắc Ngưu nhìn đứa bé, trong lòng cũng có chút rung động:
- Có lẽ vì ngươi có chút gì đó giống ta........
- Giống như ngươi?
Tên ăn mày nhìn Trương Hắc Ngưu, hắn khó thể tưởng tượng nổi, dù là hình thể hay thân phận hay bất cứ thứ gì khác, hai người bọn họ quả thật khác biệt như trời với đất.
Lần đầu tiên tên ăn mày nhìn thẳng vào Trương Hắc Ngưu, hắn thấy nụ cười nhàn nhạt của Trương Hắc Ngưu, vì vậy mà vội vàng cúi đầu xuống. Lúc này đám tiểu nhị mang theo vài thứ đến, tên ăn mày nhận lấy có vẻ cực kỳ cảm kích, có những thứ này hắn sẽ vượt qua được mùa đông giá rét. Tên ăn mày đứng dây bỏ đi, Trương Hắc Ngưu mở miệng hỏi:
- Ngươi tên gì?
Tuy đây không phải là lần đầu tiên hai bên quen biết nhau nhưng lại là lần đầu tiên Trương Hắc Ngưu hỏi tên của tên ăn mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!