Chương 15: Nộ Hổ nhập điếm.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Trương Hắc Ngưu cũng không có ý muốn đả thương vị bang chủ Sơn Vạn Trọng này, với cảnh giới của hắn thì đối phương đã chẳng thể làm gì được. Vì vậy mà một đòn tùy ý của hắn trong mắt Sơn Vạn Trọng chính là một kích khủng bố che phủ thiên địa. Khoảnh khắc khi Trương Hắc Ngưu vung tay thì Sơn Vạn Trọng nghĩ rằng mình sẽ như vậy chết đi, nếu so sánh với một kích của Trương Hắc Ngưu thì đòn Bài Sơn chưởng của Sơn Vạn Trọng chỉ là thứ đồ chơi của hài tử.

Mà một đòn của Trương Hắc Ngưu đánh lên người Sơn Vạn Trọng cũng không sinh ra cảm giác đau đớn, khi Sơn Vạn Trọng còn kỳ quái thì một lực lượng khó thể chống đỡ đã làm hắn xoay tròn, rõ ràng Trương Hắc Ngưu chỉ vung tay đã làm cho vị cao thủ trước mắt xoay như gió lốc.

- Hay quá... Tướng công.

Tú Nương lớn tiếng kêu lên, vừa rồi nàng thiếu chút nữa bị Trương Hắc Ngưu hù chết, Văn Trọng thì không thể tin vào tình cảnh trước mắt, Sơn Vạn Trọng... Đây là nhân vật không tầm thường... Là bang chủ đệ nhất bang ở Hán Cô thành, là cao thủ xếp đầu Tần quận. Nhưng hôm nay Bài Sơn chưởng của hắn vừa trúng Trương Hắc Ngưu thì chẳng có tác dụng gì, hơn nữa còn bị một chưởng... Không, phải nói là một cú vung tay của Trương Hắc Ngưu xoay như dế, điều này là quá mức kinh người.

Ông chủ Trương Hắc Ngưu của Trương gia tửu điếm này là thế nào? Chính mình làm việc dưới tay hắn, nếu mình có được một phần lợi hại của hắn, như vậy mình có thể... Vì thế mà hai mắt Văn Trọng bùng ra thần quang.

Tiểu Thanh lúc này mới lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, đám tiểu nhị thì phát ra tiếng kêu gào ủng hộ:

- Thanh Sơn bang cũng chẳng đáng là gì, ông chủ của chúng ta là vô địch thiên hạ.

Đám người Thanh Sơn bang trợn tròn mắt, tên đạn hán đen đủi trước mặt giống như một pho tượng cự thần khủng bố, như núi lớn ngập vào mây không thể đánh bại, tất cả ở trước mặt hắn đều vô nghĩa.

Khi thấy Sơn Vạn Trọng xoay chuyển chậm lại thì Trương Hắc Ngưu lại vung tay, luồng khí tức khủng bố lại cuốn lấy làm thân thể Sơn Vạn Trọng xoay tròn, vì vậy nếu muốn dừng lại là điều không thể. Trương Hắc Ngưu chợt thở dài, đây là tiêu chuẩn võ công của thế giới này sao? Nếu so với trước đó hắn phóng khỏi hoàng cung thì thật sự không bằng, đúng là xấu hổ.

Vì vậy mà hắn cảm thấy nhàm chán, bây giờ điều làm hắn cảm thấy hứng thú chính là những ánh mắt tràn đầy tình cảm phức tạp ở phía bên kia đang nhìn sang bên này.

Phụ nhân cưỡi ngựa trắng chợt cảm thấy lạnh từ đầu đến chân, nàng càng giữ chặt lấy đốc kiếm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đây là thực lực của hắn sao? Sơn Vạn Trọng người Thanh Sơn bang đứng trước mặt hắn như một hài tử đáng thương, mà nhìn biểu cảm của hắn lại đơn giản như đuổi ruồi bọ, chẳng lẽ sau nhiều năm, nàng cố gắng điên cuồng nhiều năm để đề cao công lực, thậm chí đã vượt qua cả tỷ phu và tỷ tỷ để trở thành đệ nhất cao thủ Nộ Hổ dong binh đoàn, nhưng thực lực của nàng và hắn lại không tiếp cận, ngược lại càng thêm xa vời. Có thể thoải mái tiếp một Bàn Sơn chưởng của Sơn Vạn Trọng, có thể thoải mãi đùa giỡn một cao thủ mà hai mươi năm trước đã là nhất lưu, đây là điều nàng cảm thấy khó tưởng. Phụ nhân khẽ buông lỏng bàn tay, không được, bây giờ không phải là lúc nàng ra tay, dù sao cũng không thể làm phiền hà tỷ phu, tỷ tỷ và hai cháu, thôi thì đợi một chút, dù sao nàng cũng đã đợi hai mươi năm, cũng không còn nóng lòng nhất thời.

- Điều này... Có phải là thật không?

Đại hán trung niên chợt không tin vào những gì xảy ra trước mắt, hắn muốn tin vào sai lầm nào đó của hai mắt mình hơn, đây rõ ràng là lực lượng siêu việt vượt qua nhân loại và không nên tồn tại ở thế giới này.

- Quá mạnh.

Phu nhân trung niên cũng không biết đó là chưởng pháp hay khí công, nàng hoàn toàn không thấy rõ Trương Hắc Ngưu nông sâu thế nào, thiên hạ thật sự có cao thủ như vậy sao? Hắn là ai? Nàng loại bỏ tất cả những cao thủ mà mình đã biết, đặc thù giống như người này, ngoài kẻ nghe nói đã bị giết thì không còn ai khác. Nhưng người kia giống như còn thấp hơn một chút so với Trương Hắc Ngưu, hơn nữa khí thế lại là tà ác, sẽ không bao giờ mở một quán ăn nhỏ ở đây để Sơn Vạn Trọng đến tấn công.

Vì thế mà nàng nghĩ mãi không ra, nghĩ mãi mà không rõ.

Nguyệt Như ngồi trên lưng ngựa mà không thể tưởng trên thiên hạ có người như vậy, hoàn toàn khác biệt với các trưởng bối, nàng chỉ cảm thấy thú vị, chỉ là một cái vung tay mà lực lượng quá mạnh. Nàng không biết rõ sự lợi hại của Sơn Vạn Trọng, tất nhiên cũng không thể dự đoán được cường độ của Trương Hắc Ngưu, nàng còn tưởng rằng công phu ở nông thôn chỉ là như vậy mà thôi.

Nguyệt Như nghĩ như vậy, mà Nguyệt Phong lại càng nghĩ như thế, trên mặt hắn lộ ra nụ cười lạnh, đây là cao thủ mà phụ thân hắn đã đề cao, xem ra phụ thân cũng già rồi. Với trình độ như vậy, không cần hắn tự ra tay, cũng không cần dùng đến Ngân Thương. Cũng khó trách hắn nghĩ như vậy, động tác của Trương Hắc Ngưu thật sự quá mức dễ dàng, hơn nữa cũng không giống như có võ công cao thâm, thật ra đến cảnh giới như Trương Hắc Ngưu thì mỗi hành động vung tay nhấc chân cũng không phải có kẻ nào chống lại được.

Đám ông chủ quán ăn càng ngây dại, cái gì là Sơn Vạn Trọng, phải nói là Xoay Vạn Trượng. Xong rồi, coi như xong rồi, Trương Hắc Ngưu đã thu thập xong Sơn Vạn Trọng, như vậy hắn sẽ tìm đến mình, vì vậy mà bọn họ vội vàng bỏ chạy, thôi thì quay về tìm vị kia, bây giờ đã không còn nằm trong khả năng chống chịu của bọn họ nữa rồi. Vì thế mà đám ông chủ quán ăn biến mất sạch, đám khán giả lại hô hào điên cuồng:

- Ông chủ Trương cho hắn xoay nữa đi, xoay nữa đi, xoay đi........

Sơn Vạn Trọng dù chưa từng làm việc xấu gì trong Hán Cô thành, nhưng Thanh Sơn bang có danh tiếng xấu ở Hán Cô thành, đặt biệt là bang chủ Thanh Sơn của Thanh Sơn bang, người này và đệ nhất phủ thủ Hán Cô cấu kết với nhau làm chuyện xấu, bị rất nhiều người gièm pha. Hôm nay Sơn Vạn Trọng cao thủ đệ nhất của Thanh Sơn bang bị Trương Hắc Ngưu dạy ột bài học, bọn họ sao không vui cho được?

Trương Hắc Ngưu dừng tay, hắn nhìn mặt trời, đã trễ nãi khá nhiều thời gian, vì vậy hắn khẽ điểm lên người Sơn Vạn Trọng. Lúc này Sơn Vạn Trọng đã xoay chuyển đến mức quay cuồng, không thể nào tiếp tục chiến đấu, vì vậy nói:

- Trương huynh, hảo thân thủ, tại hạ lĩnh giáo........

Sơn Vạn Trọng ngay cả đứng cũng không vững, thân thể lung lay như người đánh túy quyền, hắn dùng giọng khách sáo nói:

- Đa tạ chỉ giáo.......

- Mời........

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!