Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Trương Hắc Ngưu chống lại Sơn Vạn Trọng, điều này có thể nói nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người. Tuy khổ người của Trương Hắc Ngưu là khá lớn, hơn nữa nhìn khí thế lại mạnh hơn Sơn Vạn Trọng, nhưng Sơn Vạn Trọng dù sao cũng là bang chủ một bang phái đệ nhất Hán Cô thành, dù phía trên còn có một đại bang chủ nhưng không ai dám hoài nghi thực lực của hắn. Vì hắn trước kia từng hoành hành mạnh mẽ ở Đại Thu quốc, một thân công phu cũng được xếp vào hạng nhất lưu.
Nếu không phải đại bang chủ bây giờ đã cứu hắn một mạng, sợ rằng hắn sẽ không ở lại một Hán Cô thành nho nhỏ thế này, đã sớm vinh danh cao thủ trong Đại Thu quốc. Nhưng đó là chuyện hai mươi năm trước, gần đây hắn rất ít khi ra tay, nhưng cũng có thể xác định hắn là số ít cao thủ trong Tần quận. Hôm nay đại bang chủ bắt hắn ra tay, thật ra cũng vì đám ông chủ kia đánh giá cao thực lực của Trương Hắc Ngưu. Hơn nữa còn có một nguyên nhân khác, đó là vì hắn nghe nói Trương Hắc Ngưu không đơn giản, xuất phát từ bản năng của một võ giả đã lâu không xuất thủ mà hôm nay hắn đến trước Trương gia lão điếm, nhưng dù sao thì loại chuyện thế này cũng làm hắn cảm thấy không tình nguyện.
Người xung quanh thấy Trương Hắc Ngưu sắp ra tay thì càng tránh ra xa, bọn họ đứng ở bên kia la ó:
- Trương Hắc Ngưu cố gắng lên, đánh ngã Sơn Vạn Trọng, thống nhất Hán Cô thành.
Sơn Vạn Trọng đảo mắt nhìn khắp chung quanh, ánh mắt lạnh lùng làm cho đám người ở bên ngoài phải kinh sợ. Sau đó hắn đưa ánh mắt lên người Trương Hắc Ngưu, hai người nhìn chằm chằm vào nhau, tình hình chiến sự rất căng thẳng.
Trương Hắc Ngưu dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn người hán tử trung niên trước mặt, hắn không quá rõ ràng cách phân chia đẳng cấp của cao thủ trên thế gian này, hán tử trước mắt mạnh mẽ hơn người thường rất nhiều nhưng nếu muốn so với hắn thì còn kém quá xa. Trương Hắc Ngưu đang suy nghĩ xem có nên bỏ ra chút sức lấy mạng nhỏ của đối phương hay không, nhưng nếu giết chết đối phương thì mất đi ý tứ, không bằng giữ lại xem thế nào.
- Ủa, trong huyện thành nho nhỏ cũng có tình cảnh thế này à? Sao làm người ta hiếu kỳ như vậy? nguồn
Một thiếu nữ xinh đẹp vừa mới hai mươi đang ngồi trên một con ngựa cao to dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Sơn Vạn Trọng và Trương Hắc Ngưu được đám người vây quanh, hai người kia đều có vẻ cao lớn hơn người, hơn nữa thiếu nữ ngồi trên ngựa nên lập tức thấy được tình cảnh hai người ở bên trong.
- Nguyệt Như, con đang nhìn cái gì vậy?
Một vị nữ tử trung niên cực kỳ xinh đẹp cưỡi trên một con ngựa trắng đi về phía thiếu nữ kia, nàng hỏi:
- Sao vậy, có chuyện gì để Nguyệt Như xinh đẹp của chúng ta phải chú ý thế?
- Cô cô, xem kìa, có người luận võ kìa.
Nguyệt Như có vẻ rất hưng phấn, bên hông của nàng là một thanh bảo kiếm dài nhắc nhở mọi người nàng là một vị nữ hiệp võ công cao thâm. Hơn nữa nàng mới ra ngoài và muốn chứng minh năng lực của mình, vì vậy có hứng thú rất lớn với những tình cảnh luận võ chỉ là bình thường.
- Phải không? Luận võ cũng có chút hứng thú, nhưng trong huyện thành nho nhỏ này thì lấy đâu ra cao thủ?
Một thanh niên tương đối trẻ tuổi và kiêu ngạo chợt xuất hiện sau lưng hai mỹ nữ, hắn dùng giọng khinh thường nói:
- Xem một chút cũng không sao nhưng ngàn vạn lần đừng làm trễ nãi công việc của chúng ta, chúng ta còn phải nhanh chóng tìm khách điếm để nghỉ ngơi. Lần này Hiển Dương thành mời chúng ta đến thống nhất thế cục loạn lạc ở Tần quận, chúng ta tuyệt đối không được phép đến trễ.
- Nguyệt Phong nói rất đúng.
Sau lưng tên thanh niên là một cặp vợ chồng trung niên tương đối uy nghiêm, bên ngoài người còn có vài tùy tùng có vẻ rất lợi hại theo sau, trong đó có một đại hán trung niên nói:
- Nộ Hổ dong binh đoàn chúng ta có phát triển lớn mạnh hay không phải xem vào sự kiện lần này, vì vậy tuyệt đối không thể qua loa được, nhưng người trẻ tuổi cũng cần phải có kinh nghiệm, vì thế ta không phản đối.
Vị phu nhân đi sát bên nam tử trung niên lại khá giống như mỹ nữ đi phía trước, nàng nở nụ cười dịu dàng nhìn tình cảnh trước mặt rồi nói:
- Ủa, người hơi thấp hơn một chút nhìn có vẻ quen mắt... Trời, đó không phải là Sơn Vạn Trọng của đệ nhất đại bang Hán Cô thành Thanh Sơn bang sao? Hắn và ai luận võ? Trong Hán Cô thành còn có người đáng để hắn ra tay sao?
Khi người phụ nhân kia mở miệng thì mọi người cùng nhìn lại, hán tử trung niên lại la lên:
- Đúng vậy, Sơn Vạn Trọng có Bàn Sơn chưởng tương đối lợi hại........
- Sơn Vạn Trọng lợi hại như vậy sao?
Nguyệt Phong không phục phải kêu lên, giống như cao thủ trong thiên hạ ngoài phụ mẫu và cô cô thì chính là hắn vậy. Lúc này đại hán trung niên cười ha hả nói:
- Đại Thu quốc gần đây xuất hiện lớp lớp cao thủ, chúng ta là những người thường xuyên đi ngoại quốc, bây giờ quay về cũng không nên coi thường cao thủ Đại Thu, mà cao thủ Đại Thu quốc thường xuất hiện ở các quận Tần, Triệu. Hai mươi năm trước Sơn Vạn Trọng đã là cao thủ nhất lưu, không biết bây giờ đã đến cảnh giới nào rồi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!