Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
Tú Nương vừa mới thức đậy đang đứng bên cạnh cửa sổ nhìn về phía trước, ánh mắt nàng nhìn về phía đình viện, nơi đó có bóng lưng hùng vĩ của Trương Hắc Ngưu và bóng dáng mềm mại mê người của Tần Thường. Vì vậy mà nàng chợt chấn động, hai người bọn họ đứng trong đình viện tạo nên cảm giác nâng đỡ lẫn nhau, hơn nữa hai bên không biết đang nói gì mà có vẻ rất đầu nhập, đây chính là tình huống chưa từng phát sinh giữa chính Tú Nương và Trương Hắc Ngưu.
Vì vậy mà tâm tình của nàng giống như bị bóp chặt, nàng không dám tiếp tục nhìn, sợ thấy được tình cảnh gì đó khó chịu. Nàng thật sự kém Tần Thường, đối phương xinh đẹp thuần khiết, cao quý, có tất cả ưu điểm của nữ tính, hơn nữa trù nghệ lại vượt qua cả nàng. Vì vậy có thể nói là nàng thua, thua toàn diện, dù khi nàng còn thanh xuân xinh đẹp cũng khó thể so sánh với đối phương, đừng nói đến thời điểm bây giờ.
Thật ra đây chỉ là những suy nghĩ quá nhiều của Tú Nương, với độ tuổi của nàng bây giờ mớ thật sự là trưởng thành, sức quyến rũ trên người nàng vượt xa Tần Thường, hơn nữa nếu nói về phong tình mê người thì nàng cũng hơn hẳn. Nhưng Tú Nương là nữ nhân, nàng cũng sợ người ta cướp mất nam nhân của mình, tất nhiên cũng phải nghi thần nghi quỷ.
Lúc này Trương Hắc Ngưu đứng trong đình viện nhìn những thùng dầu, trong thiên hạ không có quá nhiều thứ cho hắn lo lắng, vì không có thứ gì tạo nên uy hiếp quá mức với hắn, tất cả đều được hình dung bằng câu nói "nước lên đắp đê!"
- Không ngờ sẽ có người đến tặng dầu.
Tần Thường tuy cảm thấy điều này quá khác thường nhưng lại không muốn xen vào, hơn nữa với sự bí hiểm của Trương Hắc Ngưu thì chuyện này không đáng để nàng quan tâm. Trương Hắc Ngưu cũng không nói nhiều lời, nàng nói:
- Trời tối rồi, đi ngủ.
- Được.
Tần Thường hất áo choàng quay về phòng của mình, tuy Trương Hắc Ngưu đã cứu nàng nhưng biết người mà khó thể biết lòng, chính nàng cần phải điều tra về người này, sau đó đưa ra phán đoán, xem người này có thể lợi dụng được không?
Trương Hắc Ngưu đứng lên, đình viện dù lạnh nhưng không ảnh hưởng gì đến hắn, nhưng ánh mắt của Tú Nương nhìn về phía đình viện lúc vừa rồi lại làm hắn hiếu kỳ, thần thái và ánh mắt buồn bã của nàng làm hắn cảm thấy chưa từng được thấy.
- Tú Nương........
Trương Hắc Ngưu có cảm tình đặc thù với người nữ nhân đầu tiên mình được gặp, dù cảm tình đó là khá nhạt, thậm chí nhạt đến mức hắn không thể nhận ra cảm giác, nhưng phần cảm tình này thật sự tồn tại. Đồng thời hắn cũng rất yêu mến những công việc buổi tối cùng làm với nàng, thân thể nàng như một ngọn lửa nóng, khí nóng của nó có thể làm cho chân khí tuy luyện Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn trở nên ấm áp hơn.
Trương Hắc Ngưu đi lên lầu, gian phòng của hắn ở lầu hai, mà phòng của Tần Thường lại ở sát vách, cũng không biết sắp xếp như vậy là trùng hợp hay cố ý, Trương Hắc Ngưu chỉ biết cười khẽ với điều này mà thôi.
Trương Hắc Ngưu đi vào phòng, lúc này Tú Nương giả vờ ngủ, nhưng hắn biết rất rõ ràng, vì vậy hắn đi đến bên cạnh nàng nói:
- Tú Nương, giả vờ ngủ không lừa được ta........
- Tướng công........
Tú Nương từ trên giường bò lên, y phục trên người nàng chậm rãi chảy xuống, tuy trong phòng tương đối ấm áp nhưng làm như nàng lại rất dễ bị cảm lạnh. Trương Hắc Ngưu cầm lấy một chiếc mền ở bên cạnh quấn lên người Tú Nương, điều này lại làm cho nàng chấn động, tự cho rằng lúc này thân thể của mình cũng không còn tác dụng với chồng. Vì vậy nàng vội vàng kêu lên:
- Tướng công... Thiếp........
- Đúng rồi, hành vi của nàng hôm nay có chút khác thường.
Trương Hắc Ngưu cũng cởi y phục của mình ra rồi nằm xuống giường, sau đó ôm Tú Nương vào trong lồng ngực của mình. Khoảng thời gian này hắn có một thói quen như vậy, Tú Nương cũng vì thế mà yên tâm, điều này chứng tỏ hắn vẫn còn rất quan tâm đến nàng.
- Tần cô nương là người rất tốt, lại xinh đẹp, làm món ăn rất ngon... Hơn nữa........
Tú Nương uốn mình trong lòng nam nhân của mình, sau khi đi theo Trương Hắc Ngưu thì nàng sinh ra một thói quen quên đi trượng phu trước kia, nàng hầu như cho rằng Tiểu Thanh là con của mình và Trương Hắc Ngưu.
- Tần cô nương cũng khá tốt.
Trương Hắc Ngưu nói, trong lòng Tú Nương chợt phát lạnh, Tần cô nương khá tốt, Tần cô nương khá tốt, Tần cô nương khá tốt, trong lòng nàng liên tục vang lên những lời như vậy.
- Nàng làm sao vậy?
Trương Hắc Ngưu dùng một bàn tay hầu như có thể vuốt ve cả gương mặt Tú Nương, lúc này Tú Nương lại đột nhiên ôm chặt lấy hắn, nàng sớm đã có quyết định, dù sao một nam nhân như hắn sẽ không chỉ thuộc về riêng mình. Nàng dùng tay khẽ đấm ngực hắn, nàng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!