Chương 12: Khi gió nổi lên.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

- Ông chủ Trương, có sinh ý mà không muốn cùng nhau làm sao?

Một ông chủ đứng một bên nở nụ cười làm lành:

- Bây giờ Trương gia lão điếm đã lũng đoạn rau xanh trong mùa đông này, vì vậy mà mọi người buôn bán rất vất vả.

- Nói rất đúng, Ông chủ Trương như vậy làm sao chúng tôi có thể sống được?

Một ông chủ khác dùng giọng ai oán nói.

Trương Hắc Ngưu nhìn trái nhìn phải, hắn thấy đứng ngoài cửa không thích hợp bàn về vấn đề này, đúng lúc hắn thấy Văn Trọng, vì vậy lập tức gọi đến:

- Văn Trọng, ngươi qua đây xem, ta cùng đi bàn chuyện với đám người này.

Trương Hắc Ngưu mời đám ông chủ vào trong nhà, tuy hắn cũng không quan tâm đến vấn đề này, nhưng hắn nghĩ rằng biết thêm một chút về đám người này cũng có thú vị.

Văn Trọng chợt kinh hoàng:

- Ông chủ, ta không biết tính toán.

Trương Hắc Ngưu nói:

- Không hiểu thì học.

Sau đó Trương Hắc Ngưu đưa đám người vào bên trong, cảm giác đè ép của hắn là rất rõ, đám ông chủ đứng bên cạnh cảm thấy cực kỳ không thoải mái, vì vậy mà vội vàng đi theo hắn vào bên trong. Trương Hắc Ngưu mở cửa một gian phòng khách, bọn họ tổng cộng có sáu người, là sáu quán ăn lớn nhất trong Hán Cô thành ngoài Trương Hắc Ngưu. Nhưng khốn nổi bây giờ chỉ còn ba nhà có thể trụ lại được, vì vậy mà bọn họ không thể không nổi nóng, may mà Trương Hắc Ngưu đi theo hướng phục vụ bình dân, nhưng bây giờ lại có Tần Thường, vì vậy mà Trương Hắc Ngưu rất có thể sẽ tiếp tục tiến quân lên trên.

- Ông chủ Trương cũng cần lưu lại ọi người một con đường sống.

Đám ông chủ la lớn, gian phòng khách bị những âm thanh của đám người làm cho ồn ào.

- Đúng vậy, mọi người nên cùng nhau làm ăn, nếu làm vậy thì quá độc.

- Đúng thế, mọi người hợp lại không phải sẽ tốt sao? Cùng lắm thì chúng ta cho ngươi một phần nhiều hơn.

- Ông chủ Trương nên nói một câu, nếu không nói thì chúng ta coi như ngươi đồng ý.

Khi thấy Trương Hắc Ngưu không nói lời nào thì nhóm ông chủ đến đây cảm thấy không thoải mái.

Vẻ mặt Trương Hắc Ngưu không chút biểu cảm, điều này làm cho đám người cảm thấy có chút bí hiểm, hắn nói:

- Dù các người muốn hợp tác thế nào thì tôi cũng không có hứng thú.

Đám người chợt chấn động, một người nói:

- Ông chủ Trương, ngài cũng đừng quá không biết điều, ngài cho rằng bây giờ việc buôn bán của mình phát triển mạnh thì kiêu ngạo sao? Sáu cửa tiệm chúng tôi liên hợp lại cũng không dễ động vào.

- Vậy thì các ông cứ liên hợp lại mà buôn bán, tôi chỉ thích đứng một mình mà thôi........

Trương Hắc Ngưu thật sự không biết trong thiên hạ còn bao nhiêu ông chủ như đám người này, tự mình buôn bán không tốt lại chạy đến chỗ hắn kêu réo, muốn tìm chén canh. Tất nhiên hắn sẽ không dễ dàng buông tay cho người như vậy.

- Trương Hắc Ngưu, ngươi thật sự cho rằng mình là thiên hạ vô địch sao? Chỉ nghĩ rằng với công phu đánh ngã vài tên côn đồ thì có thể bước ngang qua Hán Cô thành à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!