Một Thái Giám Xông Thế Giới
Tác giả: Tuyết Lý
Dịch: Masta4ever
Sưu Tầm: Soái Ca
- Nếu nói ra thì Tần Quận của chúng ta đã không còn được như xưa, tuy có hùng binh ngàn vạn nhưng không người nào có thể thống lĩnh, nếu cứ như vậy mãi thì không được. Bây giờ ba quận Sở, Ngụy, Liêu xuất hiện nhân tài lớp lớp, Tần Quận của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ không có kết cục gì tốt.
- Nhưng biết phải làm thế nào... Chính đạo không thịnh, đất nước lầm than........
Một lão nhân cảm thán.
Trương Hắc Ngưu ở trên quầy không có phản ứng gì, hắn chỉ nghe, giống như đặt mình đứng ở ngoài nhìn vào, thế tục có thể nói là không gì quan trọng với hắn, chẳng qua bây giờ hắn đang cảm thụ và tìm những kinh nghiệm kiếp trước không có được mà thôi, cái gì là đất mất tướng vong, chẳng liên quan đến hắn. Tuy Đại Thu quốc và thậm chí là cả thiên hạ rối loạn thì chắc chắn con người sẽ bị ảnh hưởng, nhưng bây giờ Trương Hắc Ngưu ở Hán Cô thành và không cảm thấy bất kỳ chấn động nào.
Tất nhiên Trương Hắc Ngưu cũng không biết có một cuộc đấu tranh giữa hai nữ nhân trong nhà bếp.
Tú Nương nhìn Tần Thường xinh đẹp không giống nữ nhân tầm thường mà trong lòng bùng lên những cảm giác bất an khó thể tưởng, dù nàng biết nam nhân tam thê tứ thiếp là bình thường, nhưng nếu nói nàng đơn giản bỏ qua đặc quyền chiếm hữu Trương Hắc Ngưu thì thật sự rất khó chịu. Nhưng Tần Thường thật sự đẹp, đẹp đến mức tất cả nữ nhân đều phải lo lắng đến nam nhân của mình, một nữ nhân đẹp như vậy sao không đi quấn lấy vương công quý tộc, lại quấn lấy một người nam nhân to lớn và đen nhẻm như gấu chó?
Thôi thì hôm nay phòng bếp sẽ chứng kiến một kết thúc, Tú Nương nhìn những dụng cụ nhà bếp quen thuộc của mình, đây đều là những thứ nàng sử dụng cực kỳ thuận tay, nàng cũng không tin Tần Thường có thể vượt qua mình.
Tần Thường có thể cảm nhận được cảm giác không hữu hảo của Tú Nương, tuy nàng không phải quá hiểu, nhưng nàng vẫn quyết định ứng chiến, vì tránh né không phải là thói quen của nàng, thói quen của nàng là dũng cảm đối mặt. Dù là như vậy thì Tần Thường vẫn cảm thấy đáng tiếc cho Tú Nương, sao lại phải gả ột con gấu. Tần Thường cẩn thận suy xét, một mỹ nữ như Tú Nương, ngoài báo ân thì chỉ có thể bị ép mới phải lấy Trương Hắc Ngưu, chỉ cần nhìn vào bộ dạng của Tú Nương thì Tần Thường nghĩ rằng có lẽ là vì báo ân. Nàng cũng suy xét đến vấn đề Trương Hắc Ngưu cứu mình, như vậy nàng có nên báo ân cho hắn như Tú Nương hay không? Nàng chợt rùng mình, nàng không thể tưởng tượng được cảm giác một thân thể khổng lồ như vậy mà đè lên người sẽ thế nào, mới chỉ suy nghĩ mà nàng đã sinh ra cảm giác không thể thở nổi, thật sự đáng sợ........
- Tần cô nương........
Tú Nương mở lời cắt đứt những suy tư của Tần Thường, vì vậy mà Tần Thường chợt kinh hoàng nói:
- Trương phu nhân, có chuyện gì?
- Vừa rồi nghe nói cô nương có nghiên cứu trù nghệ........
Tú Nương không giỏi quanh co lòng vòng, vì vậy mà tương đối tự nhiên.
- Trương phu nhân là đầu bếp lâu năm, tất nhiên phải hiểu sâu trù nghệ, tiểu muội còn cần Trương phu nhân chỉ dạy nhiều hơn........
Tần Thường lễ phép nói, nhưng Tú Nương lại khong nghe ra ý nghĩa xin dạy bảo, rõ ràng là khiêu chiến. Vì vậy mà nàng có hơi chấn động, tốt, đến đi, nàng quyết định chiến đấu vì hạnh phúc của mình, dù thiếu nữ trước mắt có ưu thế rất lớn về thân thể và dung mạo.
- Lãnh giáo thì không dám nhận... Chúng ta cùng nhau nghiên cứu một chút, khong biết Tần cô nương am hiểu loại thức ăn nào?
Tú Nương hỏi, ánh mắt bắt đầu tìm tài liệu, buổi sáng thì khách nhân cũng không dòi hỏi nhiều món, vì vậy bọn họ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng. Tần Thường suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ta sao? Cái gì cũng có một chút, nhưng am hiểu nhất chính là.......
Tần Thường liên tiếp nói ra vài tên món ăn mà Tú Nương chưa từng nghe qua, điều này làm nàng chấn động, rõ ràng Tần Thường là cao thủ chân chính, không giống như một người chỉ am hiểu những món ăn thường ngày như mình. Những món ăn chỉ cần có chút phức tạp là nàng đã không làm, nhưng bây giờ những món mà Tần Thường nói ra làm nàng hoàn toàn không biết gì, coi như xong, nàng đã bại về mặt kiến thức.
Nhưng Tần Thường lại không có cảm giác gì, vì nàng là người làm công trong quán ăn này, nêu giúp người ta mới phải đạo.
- Không ngờ Tần cô nương lại biết nhiều món như vậy, quả nhiên là rất giỏi........
Gương mặt Tú Nương có hơi trắng bệch, Tần Thường nhìn Tú Nương, thầm nghĩ trời lạnh như vậy à? Sao mặt đối phương giống như không còn chút máu như vậy?
Lúc này Tần Thường khẽ dùng tay vuốt vài sợi tóc tán loạn của mình, động tác cực kỳ ưu nhã, ngay cả một Tú Nương tràn đầy nữ tính cũng cảm thấy toàn thân chấn động, đẹp, quá đẹp.
Tần Thường nói:
- Điều này cũng không có gì đặc biệt, học nhiều nhưng không tinh........
Như vậy còn chưa đặc biệt hơn người, điều này làm Tú Nương kinh hoảng, vẻ mặt càng trắng bệch, nàng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!