Chương 1: Phá không phi thăng.

Một Thái Giám Xông Thế Giới

Tác giả: Tuyết Lý

Dịch: Masta4ever

Sưu Tầm: Soái Ca

Vân Hóa Trần trời sinh là một thái giám, không, không phải một người nào trời sinh đã là thái giám, tất nhiên Vân Hóa Trần không phải là thái giám, hắn là một cô nhi bình thường. Nhưng không may là khi đang vui vẻ làm một tên ăn mày nơi đầu phố lại bị một lão thái giám nhìn trúng và cho vào hoàng cung, hắn cực kỳ bất hạnh và ngàn vạn lần bất hạnh khi rời khỏi hàng ngũ đàn ông trên thế gian, trở thành một thái giám.

Nhưng may mắn là khi hắn thành thái giám thì mới năm tuổi, khi đó tuổi còn nhỏ và chưa đủ để biết được thái giám và đàn ông khác nhau ở đặc điểm nào.

Sau này Vân Hóa Trần không còn được gọi là Vân Hóa Trần, lão thái giám cho hắn một cái tên đơn giản dễ nhớ, đó là Tiểu Trác Tử, đây cũng chính là cái tên đi theo Tiểu Trác Tử cả đời. Hơn nữa lão thái giám lại tiện tay đưa cho hắn một quyển sách gọi là Quỳ Hoa Bảo Điển bắt Tiểu Trác Tử luyện tập, tất nhiên khi đó hắn còn trẻ nên bảo luyện là luyện, mà đã luyện thì theo cả đời.

Thân ở trong thâm cung đại nội, không biết cái gì là đàn ông, cũng không biết cái gì là phụ nữ, cũng không cần phải hầu hạ ai, mà trước nay cũng chưa từng ai hầu hạ hắn. Một lần hắn thấy một lão già râu dài mặc áo màu vàng thêu một con rồng lớn, sau đó không thấy nữa, lại thay vào đó là một người còn trẻ, sau đó lại đổi, cuối cùng Tiểu Trác Tử cũng không biết đã thay bao nhiêu người.

Mà những người ăn mặc xinh đẹp áo quần sặc sỡ thì càng không biết đã thay đổi bao nhiêu, Tiểu Trác Tử có một ngày phát hiện ra lão thái giám chết đi mà chính mình thì càng ngày càng cao lớn, những vị trí mà trước đó hắn không thể thấy, những địa phương không thể với tới, bây giờ đều thực hiện được. Lúc này chính hắn lại giống như bị quên lãng, hắn ở trong một khoảng sân nhỏ và cả ngày chỉ biết luyện Quỳ Hoa Bảo Điển mà lão thái giám để lại.

Chính hắn cũng không biết mình từ khi nào đã không cần ăn cơm, cơ thể bóng loáng, dưới lớp da là một luồng sáng lưu động làm cho chính hắn cũng cảm thấy không chân thực. Năm tháng dần trôi, trước đây có nhiều năm có người đến vấn an hắn, nhưng những năm sau nhìn đám người dần già đi, Tiểu Trác Tử cuối cùng phát hiện ra sự khác biệt của mình.

Khác biệt, hoàn toàn khác biệt, màn đêm buông xuống, Tiểu Trác Tử cảm thấy buồn chán lại đi dạo trong hoàng cung dưới bóng trăng, hắn lại phát hiện người mặc áo bào màu vàng lại thay đổi. Tiểu Trác Tử mặc một bộ trang phục thái giám không quá vừa người, mái tóc đen nhánh tung bay theo gió, gương mặt xinh đẹp vượt mức thế tục được ánh trăng chiếu rọi mà sinh ra cảm giác yêu dị.

Hắn đứng trên điểm cao nhất chính giữa đại điện hoàng cung giống như hoàn toàn dung nhập vào tự nhiên, đây cũng là nguyên nhân mà Tiểu Trác Tử liên tục đi lại giữa hoàng cung mà không ai phát hiện ra. Hắn đứng một lúc và cảm thấy nhàm chán, vì vậy lại quay về khoảng sân nhỏ. Cuộc sống như tiếp diễn như vậy, mãi đến khi đến một ngày, cuộc sống bình thường của hắn hoàn toàn bị phá vỡ.

Cũng không biết hoàng cung bùng lên hỏa hoạn từ khi nào, khi Tiểu Trác Tử đang ngồi xếp bằng thì cảm giác không khí chung quanh trở nên nóng hừng hực, hắn đẩy cửa ra thì phát hiện hoàng cung bị khói đen bao quanh. Hắn chợt kinh ngạc, đây là có chuyện gì? Hắn ở đây nhiều năm và có cảm tình đặc biệt, vì vậy hắn nhìn ra bên ngoài, tuy bây giờ là ban ngày nhưng hắn thật sự muốn đi ra xem có chuyện gì xảy ra, nhưng khoảng khắc khi hắn định cất bước thì có chút do dự, hắn cần phải đi sao?

Một âm thanh loảng xoảng vang lên, cửa mục đã bị phá tan, một lão thái giám toàn thân đầy máu lăn vào. Tiểu Trác Tử biết người này, tuy hắn đã không tới lui với thế giới bên ngoài , nhưng năm xưa có một tiểu thái giám vì vô tình đẩy cửa mà tiến vào trong sân, sau đó lại được hắn dạy cho vài chiêu, lúc đó tiểu thái giám mới sáu tuổi, không ngờ bây giờ lại già như vậy. Tiểu Trác Tử khẽ vung tay phất một cái, một luồng gió bùng lên, khí kình của hắn rót vào trong kinh mạch lão thái giám, khoảnh khắc sau lão thái giám ho ra một ngụm máu rồi nói:

- Tổ sư, cứu con........

Tiểu Trác Tử chợt phát hiện mình nhận lầm người, nội kình đồng nguyên trong cơ thể của đối phương làm hắn nhận lầm.

- Ngươi........

Tiểu Trác Tử đã nhiều năm không mở miệng, bây giờ hắn muốn nói cũng có chút khó khăn.

- Tổ sư, con là đệ tử còn tồn tại của bổn môn........

Sức sống của lão thái giám dần trôi qua, Tiểu Trác Tử nhìn và không cảm thấy có bất kỳ cảm xúc bi thương nào, những năm gần đây hắn đã sớm không còn chút cảm tình nào. Hắn nhìn sang hai bên trái phải, có rất nhiều bóng người xuất hiện.

- Giao ra Quỳ Hoa lão tổ........

Một đại hán cầm một cây búa lớn trong tay gào lên, Tiểu Trác Tử nhìn sang, lần đầu tiên hắn gặp mặt một người như vậy. Rất nhiều người nhìn chằm chằm vào lão thái giám trên mặt đất, Tiểu Trác Tử cũng nhìn lên người lão thái giám, hắn chậm rãi nói:

- Quỳ Hoa........

- Tổ Sư, con là Tiểu Tam Tử... Cứu con........

Lão thái giám chụp tay vào ống quần của Tiểu Trác Tử, lúc này Tiểu Trác Tử cũng lặp lại một lời:

- Tiểu Tam Tử........

Khi nghe lão thái giám gọi Tiểu Trác Tử là tổ sư thì đám người bị dọa lui về phía sau, lúc này mọi người mới phát hiện ra tên thái giám đứng ở phía bên kia với phục sức quỷ dị còn đẹp hơn bất kỳ mỹ nữ nào trên đời. Khi nghe thấy giọng điệu cực kỳ không lưu loát của đối phương thì mọi người lại xông lên, có kẻ nói:

- Thì ra là một thằng ngu, mau giao Quỳ Hoa lão tổ ra.

Một lão già cầm thương bạc trong tay uy phong lẫm liệt, lão gào lên, giọng điệu ẩn chứa khí kình làm ặt đất cũng phải run rẩy.

Tiểu Trác Tử không quan tâm đến đối phương, trong đầu xuất hiện hình tượng một tiểu thái giám đã từng đòi kẹo để ăn, hắn khoát tay lên người lão thái giám, vì vậy mà lão thái giám được cứu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!