Chương 45: Nằm Trực Tiếp Lên Đùi Của Lãnh Đạo

Từ phía dưới góc độ của Đào Anh Thy đang nằm nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng của Tư Hải Minh ở phía bên trên, đó chính là yết hầu của người đàn ông nhô lên gợi cảm đến cực điểm, kết hợp với đường cong của hàm dưới khuôn mặt lạnh lẽo cứng rằn như tượng điêu khắc, môi mỏng vẻ nên một đường cong mê người nhưng hết sức bạc tình bạc nghĩa.

"Ngài Hải Minh?" Đào Anh Thy không hiếu đang thắc mắc chuyện này là như thế nào.

"Cô cũng không cần quá cảm động" Tư Hải Minh nói một cách khó tin.

"Đào Anh Thy cẩn chặt lấy đôi môi của mình, cả người cô không dám động đậy, thực sự là không dám động đậy.

Có phải cử chỉ này của hai người họ có chút thân mật? Cứ nằm trực tiếp trên đùi của lãnh đạo.

của cô như thế nào sao? Thân thể của cô thực sự rất không thoải mái, thứ nhưng mà cô còn tình nguyện ngồi lên hơn, cũng không nghĩ đến sẽ nằm xuống dạng này.

Con người Tư Hải Minh này cũng thực sự là có tâm trạng luôn không ốn định, vừa rồi khí thế của anh còn đáng sợ để cho cô bóp ra bắng được cái dấu ô mai trên cổ cô như thế, vậy mà hiện tại lại có bộ dạng như thế này.

Cô thì đang năm còn Tư Hải minh chỉ lười biếng ngồi dựa vào bên trong cái ghế dựa, ánh mắt của anh đang nhìn về phía bên ngoài cửa sổ xe, thật có cảm giác giống như cô đang năm trên đủi anh cũng giống như một món đồ chơi, đều không có quan hệ gì với anh cả nên anh ngay cả nhìn cũng không nhìn.

Đào Anh Thy đã không bị anh để ý tới, cô đã không còn chút khẩn trương như lúc vừa rồi, lại nói đến thân thể của cô cũng có chút hư nhược nên cũng không thể kiên trì được bao lâu liền thả lỏng cơ thể mà nằm xuống thư giãn.

Không bao lâu sau, một tiếng hít thở đều đều truyền đến.

Lúc này Tư Hải Minh cũng thu hồi lại ánh mắt đang nhìn ra bên ngoài của anh, hơi nheo mắt lại, nhìn xuống gương mặt đã có chút tái nhợt đi của Đào Anh Thy, cô đang ngủ say không có chút phòng bị nào núp ở trên đùi của anh, con mắt anh thầm trầm như lỗ đem của màn đêm tối, có thể nhìn thấu hết tất cả.

Đào Anh Thy cũng không ngủ được bao lâu lại chìm vào giấc mơ.

Cô mơ tới lúc bản thân còn nhỏ, lúc ba với mẹ cô ly hôn, mẹ cô mang theo túi đồ khăng khăng rời đi.

Mà lúc ấy cô cũng liều mạng đuổi theo chiếc xe tắc xi mẹ cô đang ngồi, cô cũng có hi vọng mẹ cô mang cô đi cùng, cô muốn ở cùng một chỗ với mẹ.

Vậy nhưng mà, chiếc xe cứ băng băng đi một đường phía trước, cũng không có ý định muốn dừng lại Cô một bên cứ chạy theo chiếc xe một bên khóc nức nở, vì chạy nhanh quá, mà cô đã nặng nề ngã xuống mặt đất.

Sau đó cô đã trợ mắt ra nhìn théo chiếc tắc xi

đang chở theo mẹ của cô đi về phía càng ngày

càng xa, rốt cuộc nhìn đến lúc không còn nhìn thấy

hình bóng của chiếc xe nữa.

Bố của cô cũng đuổi theo phía sau, đá chân về

phía cô: "Mẹ của mày cũng không ra thể thống gì

phải không? Thế mà mày còn muốn đuổi theo con

tiện nhân đó được? Mày có tin tao có dám đánh

chết mày không?"

"Ba, con đau, không muốn." Cô vừa khóc vừa

né tránh, nhưng mà làm thế nào cũng không trốn

không thoát đươc quyền cước đấm đá của bố cô.

Ánh mắt đen của Tư Hải Minh ngưng trọng lại

mà nhìn người con gái ngủ năm mơ đến bất an, sắc.

mặt của cô tái nhợt, trên trán cũng bắt đầu rịn mồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!