Người phụ nữ ăn diện xinh đẹp lộng lẫy đi xuống từ trên lầu, vừa bước đi vừa trách mắng người hầu bên cạnh: "Chăm coi cậu chủ nhỏ kiểu gì thế hả? Có tin tôi đuổi việc mấy người không?"
Không ai dám phản bác lại.
Liêu Ninh ôm con trai quý báu của mình: "Sao vậy con? Đừng khóc nữa, nói cho mẹ biết đi, ai bắt nạt con hả?"
"Anh hai, là anh hai đó, anh hai hư!" Tư Thái Lâm tố cáo.
Liêu Ninh đang chuẩn bị thay con trai ra mặt, ánh mắt chợt lóe lên: "Con không được vô lễ như vậy, anh hai thích con mà."
Tư Thái Lâm chớp mắt đáng thương nhìn Liêu Ninh, nghẹn ngào nói: "Thích… thích con ạ? Nhưng anh hai không cho con… con vào văn phòng." (Tư Thái Lâm nói ngọng)
"Đó là do anh hai bận rộn mà. Đợi khi anh hai không bận nữa thì vào. Trước tiên con đi rửa mặt cái đã, xem con khóc thành bé mèo xấu xí rồi kìa."
Tư Thái Lâm cùng người hầu đi rửa mặt.
Ánh mắt Liêu Ninh mang vẻ toan tính.
Để Tư Thái Lâm gần gũi với Tư Hải Minh là ý của bà ta.
Bà ta chỉ không ngờ rằng Tư Hải Minh lại nhẫn tâm với một đứa trẻ con như thế.
Tư Hải Minh nắm trong tay tập đoàn Vương Tân, công ty cấp cao của nhà họ Tư so với tập đoàn Vương Tân mà nói chỉ có thể tính là hạng hai hạng ba.
Ai mà nghĩ tới Tư Hải Minh đã từng bỏ nhà ra đi sẽ có bản lĩnh và tham vọng lớn như thế, khiến cho toàn bộ thủ đô đều là thế giới của anh, không ai lại không muốn trèo cao!
Cũng như một tảng đá gắt gao đè chặt nhà họ Tư, khiến người khác không thở nổi.
Thiết nghĩ, chỉ có thể để Tư Thái Lâm có được sự yêu thích của
Tư Hải Minh, thì rất nhiều chuyện đều nhẹ nhõm hơn hẳn!
Đào Anh Thy ở phòng trà uống nước, cầm ly nước nghĩ ngợi, sau khi tan làm thì mua cho sữa cho mấy đứa nhỏ, sữa lại hết trơn rồi.
Uống thật sự rất nhanh.
Nhưng mà khi nghĩ tới dáng vẻ đáng yêu của Bé Sáu khi ôm bình uống sữa, lập tức cảm thấy rất hạnh phúc.
Quay đầu lại, cô trông thấy Chương Vĩ đi vào rót nước.
Đào Anh Thy nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, nói: "Trợ lý Chương, sau này có thể đừng để tôi đến văn phòng của Ngài Hải
Minh có được không?"
"Tại sao?"
"Đó không phải là công việc của tôi! Như vậy không tốt đâu, không phải sẽ nảy sinh bất hòa giữa đồng nghiệp với nhau hay sao?"
Đào Anh Thy nói.
"Sẽ không đâu. Với lại cô làm việc rất tốt, tâm trạng của Ngài Hải Minh sau đó tốt hơn nhiều rồi."
"Anh nói như thể tôi là nơi để trút giận vậy á…" Đào Anh Thy lẩm bẩm.
"Ngài Hải Minh làm khó cô à?"
"Không có."
"Vậy thì tốt rồi." Chương Vĩ rót nước xong, đi luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!