"Không có hứng thú với tôi, tôi có hứng thú với anh ấy là được rồi!" Nói xong, không đợi Tư Viễn Hằng trả lời đã cúp máy luôn. Ngón tay dùng sức đến nỗi suýt bóp nát màn hình.
Cái tên Tư Viễn Hằng này, chia tay rồi còn khiến người ta buồn nôn như vậy.
Số di động của cô đã đổi một lần sau khi về nước rồi, nhất định là anh ta có được số của cô từ Viên Thanh Kỳ.
Trấn tĩnh lại, trong lòng Đào Anh Thy rất bất an, cô về nước không liên hệ với ai cả, người nhận ra cũng ngày càng nhiều. Nhận ra cô cũng không sao, biết cô có con cũng chẳng hề gì, dù sao đời này cô đã định sống như vậy rồi.
Nhưng ngàn tính vạn tính lại không ngờ rằng Tư Hải Minh lại là người của thành phố này.
Nhất định không thể để cho Tư Hải Minh biết cô sinh con cho anh.
Thành phố lớn như vậy còn gặp được, còn làm việc ở tập đoàn Vương Tân, chẳng trách Tư Hải Minh nói cô có ý đồ không tốt trước
Tư Hải Minh đi ra khỏi khách sạn, thì thấy một đứa nhỏ cao chưa bằng lốp xe đang cầm bút vẽ tranh lên thân xe đen, vẻ cực kỳ chăm chú.
"Để nó vẽ xong đi." Tư Hải Minh nói.
Bảo An rất chăm chú vẽ, thật giống một quả cầu tròn.
Tư Hải Minh đi lên trước, Chương Vĩ kéo đứa nhóc ra, Tư Hải Minh nhìn gương mặt bánh bao của đứa bé, nuôi thật tốt.
Anh bước lên xe trước rồi nói: "Nhớ tìm ba mẹ nó đòi bồi thường."
Nói xong, xe liền rời đi.
".." Chương Vĩ thật muốn thu lại ý nghĩ Ngài Hải Minh có lòng tốt, Ngài Hải Minh quá xấu bụng rồi.
Dì Hà chạy tới: "Bảo An, con đừng chạy lung tung, suýt chút nữa thì không tìm thấy con rồi."
Đào Anh Thy đi vệ sinh, bảo bà trông đám nhỏ, chớp mắt đã không thấy Bảo An đâu, bà suýt bị hù chết.
"Vâng, có chuyện gì vậy?" Dì Hà hỏi.
Chương Vĩ lấy điện thoại di động ra, mở ảnh chụp cho bà xem, chính là kiệt tác của Bảo An: "Đây là chiếc Rolls
-Royce, trong vòng ba ngày gọi vào số này, phí bảo dưỡng sẽ cho dì biết. Đừng nghĩ đến việc trốn tránh trách nhiệm, đứa bé không sai, người không làm tròn bổn phận chính là ba mẹ, nếu không gọi theo số này, tôi tra ra dì, đến lúc đó việc sẽ càng phức tạp."
Sau khi đưa dì Hà danh thiếp thì Chương Vĩ liếc bà một cái rồi đi về phía bãi đậu xe.
Còn Bảo An thì dường như đã biết mình phạm lỗi cúi đầu, vẻ mặt buồn bã.
Đào Anh Thy và mấy đứa nhỏ khác chạy tới: "Dì Hà, sao dì lại để bọn nhỏ trong cửa hàng cho người khác, không an toàn. Sao vậy?"
Dì Hà đưa danh thiếp cho Đào Anh Thy, sao đó nói cho cô nghe về chuyện của Bảo An.
"Không phải chứ? Rolls
-Royce?" Đào Anh Thy muốn khóc rồi, Bảo An à, cho dù con có vẽ thì có thể chọn cái xe nào rẻ tiền hơn được không?
Nhưng khi cô nhìn thấy danh thiếp thì lập tức sửng sốt. Chương Vĩ? Chương Vĩ nào? Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
"Đây là do tôi chăm sóc không tốt, trừ vào tiền lương của tôi đi." Dì Hà nói.
"Chuyện này không liên quan đến dì." Đào Anh Thy hoàn hồn, hỏi: "Người đàn ông cho dì danh thiếp còn có người nào khác đứng cạnh không?"
"Không biết, lúc tôi tìm được Bảo An thì cũng chỉ có mình cậu ta.
Đào Anh Thy nhớ rõ, Chương Vĩ không lái Rolls
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!