Ba ngày sau, quân của An Kình ra khỏi núi.
"Chúa công, ngài muốn chào tạm biệt Tề cô nương không ạ?"
Thành Tuyền cung kính đứng sau lưng An Kình.
"Không cần."
An Kình đứng trên triền núi, dõi nhìn thôn nhỏ. Nơi đây nhìn không thấy gian phòng con con Đông Cô trú ngụ.
"Vậy......" Thành Tuyền hơi thắc mắc—lần chia tay này, e rằng không biết đến ngày nào mới gặp lại nhau. Tiểu vương gia An Kình có tình cảm như vậy với Đông Cô, không nên đi mà không từ biệt chứ.
"Thế nào, cảm thấy kỳ lạ?"
Thành Tuyền cúi đầu, "Chúa công thứ tội, đúng là thuộc hạ cảm thấy hơi kỳ lạ."
An Kình cười nhạt.
"Chào tạm biệt thì rồi thế nào, chẳng qua chỉ làm họ áy náy, khiến cho bản thân thêm bất lực. Đến lúc này rồi, có nói thêm cũng mệt người mệt ta."
"Vậy chúng ta cứ rời đi ngay bây giờ ạ?"
An Kình đáp: "Không, ta muốn đi gặp một người."
Trong cánh rừng nhỏ ven thôn, có một người đang lượm củi. Giữa đất trời trắng xoá, bộ đồ đen trên mình chàng trông đặc biệt nổi bật. La Hầu đã phát hiện ra đàng sau có người từ lâu, chàng nghe ra được đấy không phải là Đông Cô.
Bước chân của kẻ này rất nhẹ, cũng rất vững.
Tay của La Hầu thoáng ngừng.
An Kình không ngó chàng, chỉ chắp tay sau lưng đứng phía sau chàng, nhìn ngọn núi phủ tuyết cao sừng sững xa xa. Trời sắp tối, chân trời đầy những áng mây hồng. Ánh tịch dương màu cam ló ra từ sau rặng núi, óng ánh sắc vàng.
"Thiên Sơn uy nghi, là đoạt từ đất trời mà sinh ra. Đứng lâu ở một nơi như thế này, con người cảm thấy nhỏ bé, cũng cảm thấy yên tĩnh."
"......."
"La Hầu, ta phải đi rồi."
La Hầu ngước mắt, vừa đúng lúc An Kình cũng cúi đầu nhìn chàng. Ánh mắt giao nhau, An Kình hơi mỉm cười.
"Thế nào, ngươi thắng rồi."
"Ngươi buông tay."
"Phải."
"........"
"Ha, La công tử, vẻ mặt này của ngươi như thế này là thế nào." An Kình bảo chàng, "Ta nói ta buông tay, đáng lẽ ra ngươi phải vui mới đúng."
Bàn tay thô lớn của La Hầu siết que củi khô lạnh.
"Nàng không tốt sao, tại sao ngươi buông tay."
An Kình đáp: "La Hầu, ta nói ta buông tay, ngươi cảm thấy là ta đã thay lòng, đúng không."
"Chứ thế nào nữa."
An Kình nói: "Tại sao ngươi không cho là ta cảm thấy bản thân không thắng được ngươi, nên biết khó mà lui."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!