Chương 73: Đường máu sát phạt

hình minh hoạ cú đánh ngất  Đông Cô:

Một ngày yên ả trôi qua, đến giờ cơm tối, La Hầu kéo Đông Cô đến bên giường.

Đông Cô cười hỏi, "Sao thế, kéo ta ra chỗ này làm gì." Nàng dán mặt lên lồng ngực của La Hầu, "Đêm nay chồng em có nhu cầu? Đáng tiếc mấy hôm nay quá nhiều việc phải lo, em không thể bị chi phối được."

"........" La Hầu đẩy người đang ngả ngớn trên ngực mình ra, nghiêm túc nói: "Ban sáng có người đến thăm dò, ta e rằng đêm đến bọn chúng sẽ tranh thủ hành động, nàng nằm vô giường trước đi."

"À." Đông Cô biết lời chàng nói là đúng nhưng vẫn không nhịn được ý định muốn trêu chàng, "Nằm xuống giường thì cũng làm được gì chứ, lẽ nào nằm xuống giường rồi thì chúng không giết nữa?"

"Nàng......."

"Được rồi được rồi, ta nằm liền, nằm liền." Đông Cô cởi áo bên ngoài ra, nằm xuống giường. "Chàng không lên giường luôn sao."

"Ta cũng—–!"

Hết thảy xảy ra nhanh như chớp, La Hầu mới nói được một nửa liền ra sức tóm lấy cánh tay của Đông Cô giật mạnh qua một bên. Vì bất thình lình, La Hầu không kiêng dè gì sức ở tay, cánh tay của Đông Cô đau điếng, mắt hoa lên —– một mũi tên xé cửa sổ bay vào, cắp phập lên tường!

"Đây là—–"

Đông Cô lạnh toát người, trợn trừng mắt nhìn mũi tên đó. Chưa kịp nói xong, La Hầu lại dùng sức lần nữa, ép cả hai cùng nằm rạp xuống. Phập phập, lại thêm hai mũi tên nữa bắn vào!

"La Hầu!" Đông Cô nhắm chặt mắt bám chặt cứng cánh tay của La Hầu. Mặt La Hầu lạnh đanh, không nói một lời. Mũi tên vẫn tiếp tục bay vào phòng, tay của La Hầu đặt lên đầu Đông Cô, đè nàng sát đất.

"La Hầu chàng cũng thấp người xuống thêm nữa đi!" Đông Cô kéo tay của La Hầu, định lôi chàng thấp xuống. Lúc ngước đầu lên nhìn, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của chàng—

-Đôi mắt ấy vô cùng phẳng lặng, toát một ánh nhìn lạnh lẽo đến nhập xương cốt, rất khác thường.

La Hầu rũ mắt. Đông Cô run lên, nhưng lại cảm thấy những mũi tên không đến nỗi quá đáng sợ nữa—

-Đây là lần đầu tiên ở đời này của Đông Cô, cũng là lần cuối cùng, được tiếp cận với một thần chết Tu

-La

-Hầu.

Miệng nàng run run nhìn một người vừa thân quen lại vừa xa lạ.

"Chàng......"

Không đợi nàng nói xong, một bàn tay mạnh mẽ bổ xuống(1) mắt Đông Cô vụt tối đen, bất tỉnh nhân sự.

La Hầu cẩn thận đỡ nàng đặt nằm trên mặt đất. Sau đó chàng chống gậy đứng lên.

Bình tĩnh đứng giữa mưa tên chỉ có thể nhờ vào tài võ nghệ không ai sánh được. Cùng với lúc chàng đứng lên, một mũi tên khác lại xé cửa sổ lao vào, cơ thể của La Hầu hơi nghiêng ra sau, tay trái giơ lên—tay chàng nhanh như cắt, mắt thường khó thấy được, hệt như đường đao của chàng, tuốt vỏ đã vạn lần mà người thường vốn không phân biệt được khi nào ra khỏi vỏ, khi nào vào lại.

Chỉ trong chớp mắt, mũi tên xé gió lao vào đã nằm trong lòng bàn tay chàng. Yên lặng. Lại yên lặng.

"Muốn chết."

Một câu rất khẽ, nhưng lạnh lẽo khôn cùng, hung tàn vô tận.

La Hầu hơi dùng sức, "rắc" một tiếng, mũi tên gãy đôi, chàng kẹp mũi tên giữa hai ngón tay, không buồn nhìn, phóng mạnh ra ngoài cửa sổ—–

"ÁAAAAAA!"

Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng kêu thảm thiết, trận mưa tên cũng theo đó mà ngưng bặt. La Hầu tranh thủ thời cơ, với tay lấy đao từ trên bàn, chống gậy bước thẳng một mạch ra khỏi cửa.

Bên ngoài tối đen như mực, nhìn quanh, có quãng hơn mười người, ai nấy đều bịt mặt, đao kiếm lăm lăm, trong đó có một kẻ đã nằm dưới đất, trước ngực vẫn đang chảy máu, nhưng không thấy được đầu của mũi tên gãy kia ở đâu, có lẽ đã đâm sâu vào trong lồng ngực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!