An Kình mở cửa, Đông Cô dẫn một bà lão vào nhà.
"Chàng thế nào rồi?"
An Kình đáp: "Đã tỉnh."
Đông Cô vui mừng hỏi lại: "Tỉnh rồi? Tốt quá." Nàng quay qua nói với bà lão, "Đại phu, bệnh nhân đang trong buồng, xin theo cháu vào trong."
Bà lão gật đầu, theo Đông Cô vào phòng ngủ.
La Hầu ngồi ngay ngắn trên giường, thấy Đông Cô vào, có vẻ như muốn đứng lên.
"Đừng nhúc nhích." Đông Cô rảo bước tới ấn La Hầu trở về, thuận tay sờ trán chàng. "Hình như không còn sốt nữa, đại phu, xin bà vẫn tới khám một chút cho."
Bà lão tiến tới đánh giá La Hầu, vươn tay, "Công tử, đưa tay đây để lão bắt mạch cho cậu."
La Hầu đưa cổ tay ra.
Bà lão đặt ngón tay lên cổ tay của chàng.
"Ừm....... hơi bị nhiễm lạnh, không nghiêm trọng." Bà lão mở hộp thuốc mang theo bên người, lấy ra hai gói thuốc, "Gần đây rất nhiều người bị cảm mạo, cô nương, ở đây lão có thuốc cảm mạo đã bốc sẵn, mỗi gói cô chia làm 4 phần, mỗi ngày nấu 1 phần vào buổi sáng và buổi tối, cho cậu ta uống là được."
Đông Cô nhận lấy thuốc, lấy tiền từ người ra trả. "Cảm ơn đại phu, đây là tiền khám bệnh."
Bà lão lấy tiền, đứng lên rời đi.
Tiễn bà lão xong, Đông Cô đến bên cạnh La Hầu, không yên tâm, lấy thêm một tấm chăn nữa đắp lên người chàng.
An Kình biết hiện giờ Đông Cô không rảnh để quan tâm đến y, liền thức thời chào tạm biệt nàng.
"Ngày mai ta sẽ lại đến thăm."
"Được, hôm nay cảm ơn ngài."
An Kình cười cười, "Không cần đâu."
An Kình đi rồi, trong nhà chỉ còn lại hai người.
Đông Cô đun thêm một ấm nước nữa.
"Nào, uống nhiều nước lên." Đông Cô đỡ La Hầu, kề chén nước bên miệng chàng, "Bệnh thì phải uống nhiều nước hơn mới tốt."
La Hầu uống vài ngụm nước từ tay Đông Cô.
"Hiện giờ thấy trong người ra sao?"
La Hầu quay đầu nhìn Đông Cô.
"Gì, sao lại nhìn ta như vậy?"
La Hầu: "Ta có chuyện muốn nói với nàng."
Đông Cô thoáng sửng sốt, nhìn mặt La Hầu đang nghiêm túc, nàng cũng thu lại nụ cười, đặt chén nước trong tay về lại bàn, sau đó ngồi xuống bên giường. Trong lúc đứng lên rồi lại ngồi xuống lại, dường như trong lòng Đông Cô đã đoán được chuyện La Hầu sẽ nói.
"Chàng muốn nói gì?"
La Hầu đáp: "Trước đây, ta có chuyện đã giấu nàng."
Đông Cô nghĩ bụng, quả nhiên. Nàng cố gắng giữ cho giọng điệu thản nhiên,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!