Chương 46: Tứ bề dậy sóng

"La Từ tham kiến thừa tướng."

Lã Khâu Niên buông thõng quyển sách trong tay, chậm rãi xoay người. Nét mặt của bà ta lặng nghiêm, mày kiếm dài chạm tóc, môi dày đoan chính, mắt vô cùng sắc bén.

"Việc đã làm đến đâu rồi?"

La Từ cúi đầu, "Đã điều tra rõ ràng, đúng là đồ đang ở chỗ La Hầu."

Lã Khâu Niên đặt quyển sách xuống bàn, chắp tay sau lưng.

"Hắn không chịu đưa?"

La Từ đáp: "Vâng, có lẽ còn niệm tình chủ cũ, tạm thời chưa nghĩ thoáng được."

Lã Khâu Niên khoan thai thả bước, giọng trầm thấp thản nhiên.

"Nếu như thật sự niệm tình chủ cũ, thì thứ đó đã sớm không còn nằm trong tay hắn."

La Từ ngước đầu, nhìn Lã Khâu Niên, "Vâng, là hắn vẫn còn tình cảm anh em với tôi, không muốn thấy tôi bị liên luỵ, cho nên chưa giao thứ đó cho phủ An Nam Vương."

Lã Khâu Niên đến trước mặt La Từ, ánh mắt hờ hững nhìn La Từ.

"Người anh này của ngươi, là loại người như thế nào."

La Từ đáp: "Tính cách của hắn khờ khạo ít lời, nhưng chuyện gì đã quyết định rồi thì đến chết cũng không đổi ý."

"Ồ?" Lã Khâu Niên nói, "Một kẻ cố chấp."

La Từ nói: "Thưa, nói vậy không bằng nói hắn cứng đầu cứng cổ." Cô nhớ lại người anh của mình ngày xưa, "Con người hắn, từ bé đã phải chịu nhiều dèm pha, ít được yêu thương, không hiểu nhân tình thế thái, càng không hiểu những nghĩa lý cao siêu. Nếu bảo là hắn cố chấp, hắn nào có gì để chấp, sự kiên trì của hắn chỉ do tính cách của hắn có thiên hướng ương bướng, vậy thôi."

"À."

Tốc độ của giọng Lã Khâu Niên rất chậm, "Nghe ngươi nói như vậy, có vẻ như ngươi không ưa người anh của mình."

La Từ đáp: "Tính cách của hắn rất ư buồn chán, không giỏi bầu bạn với người khác."

Lã Khâu Niên nói: "Nhưng hắn lại vì ngươi mà phản bội di nguyện của chủ cũ của hắn."

La Từ: "Điều này........"

Lã Khâu Niên giơ 1 tay, vỗ vỗ vai của La Từ, than, "Đường đời gian khổ, tình đời bội bạc, nếu chưa gặp lúc thật sự bất đắc dĩ, thì đừng buông bỏ người thân của mình."

La Từ cúi đầu, "Thưa, thừa tướng dạy bảo rất phải."

Lã Khâu Niên khoan thai bước đến trước giá sách, nói: "Nếu để cho ngươi nói, thì chuyện này nên xử lý thế nào mới thoả đáng?"

La Từ ngẫm nghĩ, đáp: "Thưa thừa tướng, con người La Hầu khác những người đàn ông bình thường, chịu mềm mỏng chứ không chịu làm dữ, nếu như làm găng lên với hắn, nhất định hắn sẽ không nói ra. Tôi cảm thấy, nếu hắn vẫn còn niệm tình anh em với tôi, vậy thì tạm thời để tôi thử thêm một lần nữa, xem có thành công được không."

Ánh mắt của Lã Khâu Niên đặt trên hàng chữ của những quyển sách cuộn lại trên giá, rồi mới nói: "La Từ, ngươi có biết vì sao ngày xưa bản tướng giữ ngươi lại."

Đề tài thay đổi quá đột ngột, La Từ không đoán được Lã Khâu Niên đang nghĩ gì, chỉ đáp một cách dè dặt: "Nhận được ơn thừa tướng ban, La Từ vô cùng may mắn."

Một tiếng cười khẽ vang lên, Lã Khâu Niên xoay người, trên mặt tuy đang cười, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao. Bà ta nhìn La Từ, thong thả nói, "Ngươi rất thông minh. Nhưng bản tướng có rất nhiều thuộc hạ khác cũng rất thông minh."

La Từ vẫn nhìn Lã Khâu Niên bằng ánh mắt như trước đó, không nói gì.

"Mưu thần khác với võ tướng ở chỗ, họ quỷ quyệt hơn." Lã Khâu Niên nói tiếp, "Từ xưa đến nay, những kẻ phản chủ cũ, mưu thần chiếm số nhiều hơn."

La Từ biết Lã Khâu Niên đang muốn nhắc đến chuyện cô đã từng phản bội Viên Kế Sơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!