Thời gian êm ả lướt trôi.
Đông Cô gần như quên hết sạch những chuyện đã xảy ra, ngày nối ngày nàng cưng yêu La Hầu, chiều chuộng La Hầu, trừ lúc vẽ bức tranh đã hứa với An Kình ra, nàng dành hầu hết thời gian còn lại cho La Hầu.
Ban ngày ở quán rượu nàng vừa dọn dẹp vừa nói chuyện với chàng, khi quán vắng khách có đôi khi uống vài chén rượu. Tửu lượng của La Hầu rất tốt, hơn nữa uống vào trông chẳng khác gì chưa uống, nhìn mặt không đoán ra được. Có lần Đông Cô nổi hứng muốn đọ sức uống rượu với chàng, kết quả phải nếm mùi say rượu lần đầu tiên trong đời. Trong cơn say mơ hồ, nàng nắm lấy bàn tay dày rộng của La Hầu. Ánh mắt của nàng mơ màng không tìm được chỗ đáp, chỉ vô thức nắm chặt lấy tay chàng.
Bàn tay ấy vừa ấm áp vừa rắn chắc, lòng bàn tay đầy những vết chai. Đông Cô vuốt ve ngón cái của chàng, vuốt ve phần da chai cứng chỗ hổ khẩu. Đầu óc của nàng chuếnh choáng, không sao nghĩ được gì, nàng chỉ không ngừng vuốt ve. La Hầu đỡ lấy nàng, để nàng dựa vào người mình. Chàng không đề phòng nàng, Đông Cô muốn chạm chỗ nào, chàng cứ để mặc cho nàng chạm, không hề nhúc nhích.
Đêm đêm họ cùng nhau lên giường ngủ, Đông Cô nói chuyện với La Hầu, xoa bóp chân cho chàng, sau đó nắm chặt lấy bàn tay chàng, rồi mới nhập mộng.
Trong giai đoạn này, họ đã từng mời Lý Khương Liễm đến dùng cơm. Họ không đến quán ăn, chỉ làm trong nhà, Đông Cô và La Hầu cùng nhau nấu một bữa cơm. Thức ăn rất bình dân, nhưng Khương Liễm không có ý kiến gì. Tối hôm đó họ ngồi bên nhau trước bàn ăn, Khương Liễm uống rất nhiều rượu, nói với Đông Cô rất nhiều lời. Có chuyện về bản thân nàng ấy, có chuyện liên quan đến Đông Cô, cũng có chuyện liên quan đến La Hầu.
Nguyên bữa ăn, La Hầu chẳng nói lời nào, chàng lẳng lặng ngồi đó, Đông Cô và Khương Liễm cũng không chủ động nói chuyện với chàng.
Người cần làm thì họ đã làm rồi, người nên hiểu thì cũng đã hiểu. Cho nên không cần nhiều lời.
Thời gian chầm chậm trôi. Ngày tháng như miệng giếng đêm đông, bình lặng không gợn sóng. Những người ban đầu còn muốn đợi để cười họ, dần dần mất hết hứng; những người to nhỏ sau lưng họ, dần dà chẳng buồn mở miệng. Bởi vì thật sự không có một chút sóng gió gì, có muốn nói cũng không có chỗ để nói.
Xóm nhỏ đông người qua lại, mỗi ngày đều thấy một cô gái mảnh dẻ đỡ người chồng khuyết tật của mình, vừa đi vừa thủ thỉ to nhỏ, tiến về phía quán rượu. Cô gái ấy thoạt nhìn trông yếu ớt chẳng có gì hay ho, nhưng lâu ngày, trai lớn trai bé trong ngõ sẽ vô tình nhắc đến người con gái ấy khi ngồi thêu vá trà nước. Nàng gần như lúc nào cũng nhã nhặn nhỏ nhẹ, ôn hoà với mọi người.
Nàng cũng đã giúp đỡ rất nhiều người, phần lớn chỉ là những việc lặt vặt bình thường, có thể là giúp người này đẩy xe kéo, hoặc giúp người kia khiêng vác đồ nặng. Chính những việc nhỏ nhặt ấy, từng việc từng việc gom lại, dần dà mọi người bắt đầu quý mến Đông Cô. Những người hàng xóm đó vẫn không ưa La Hầu, vẫn coi thường chàng, nhưng mỗi lần họ đi ngang qua mà gặp Đông Cô, họ sẽ chào hỏi nàng.
Lý Khương Liễm cũng đã từng nói với Đông Cô một câu liên quan đến chuyện ấy. Hôm đó Đông Cô ghé thăm Khương Liễm, gặp lúc Khương Liễm đang bận làm việc, thế là nàng pha một ấm trà, ngồi yên lặng đợi. Khương Liễm lo làm việc của mình, Đông Cô không hỏi han gì để tránh quấy rầy Khương Liễm. Nàng nhìn ra ngoài cửa, ngoài kia phồn hoa đô hội, đông vui nhộn nhịp. Khương Liễm xong việc quay đầu qua định nói chuyện với Đông Cô, vừa liếc mắt liền sững sờ.
Có một khắc nàng ấy ngơ ngác, người kia trông giống Đông Cô, nhưng lại như không phải Đông Cô. Các nét trên mặt Đông Cô nhạt và thanh, màu môi cũng nhạt, nắng đang chiếu vào phòng, ánh trên mặt nàng, mơ hồ loa loá, giống như cái ngày nàng ngồi trước tấm bình phong vẽ những vị tiên. Nàng ăn mặc rất giản dị, tóc cũng chỉ cột lên đơn giản, khắp người không tìm ra được một thứ gì quý giá. Nhưng khi nàng ngồi nơi đó, yên tĩnh, bình thản, lại giống như bản thân nàng đã có được cả thế giới.
"Em nha, con người em lạ thật......." Khương Liễm nhìn một hồi, lẩm bẩm.
Đông Cô nghe tiếng nàng ấy, quay đầu.
"Sao cơ."
"Chị cứ cảm thấy tướng mạo em có vẻ đã thay đổi."
Đông Cô cười cười, "Tướng mạo thay đổi ạ? Chị làm việc nhiều quá chắc đầu óc bị hỏng luôn rồi nhỉ, chị nói xem, em thay đổi ra sao?"
Khương Liễm nhìn nàng.
"Hình như trở nên xinh đẹp."
Đông Cô khẽ bật cười.
"Bất kể hôm nay chị bị gì, câu nói này em vẫn rất ưng."
Khương Liễm cũng tự cảm thấy mình nực cười, "Thôi thôi, uổng công chị khen một con nhãi không có lương tâm như em."
Tướng mạo của Đông Cô đã trở nên xinh đẹp ư, đương nhiên không.
Giữa trưa, biếng nhác thư nhàn, một đôi bạn ngồi bên bàn vừa dùng trà vừa rủ rỉ.
Nếu như không có dục niệm, thì không có khát mong, không khát mong, thì không giành giật. Không giành giật, thì thần sắc sẽ từ ái hài hoà. Cho nên câu nói đẹp từ trong đẹp ra, nghĩa là thế.........
Trong quán rượu, Đông Cô đang quét dọn. Quay đầu, thấy La Hầu chống gậy đứng trước các chum rượu, kiểm tra từng chum một. Nàng bình tĩnh nhìn bóng lưng chàng.
Em rất mãn túc, La Hầu. Em đã thấy mình đầy đủ lắm rồi.
Trong những ngày này, nàng nghĩ đến rất nhiều chuyện. Nàng đã từng, vì muốn có được sự tin tưởng của chàng, chạm đến chỗ vết thương, bị chàng đẩy một cái, cú đẩy tay đó đã làm nàng trào máu lên cổ họng, khó thở; có một hôm nàng muốn phá chàng, len lén trốn đến sau lưng chàng định hù chàng, chàng nhanh như chớp tóm được tay nàng; nàng nghĩ đến cách chàng tóm tay nàng, nghĩ đến dấu tay hằn sâu trên cổ tay mình, có lẽ đêm đó chàng đã thức trắng.......
Có rất nhiều điều thật ra đã sớm để lộ manh mối. Đông Cô biết, sẽ có chuyện. Đấy là một thứ trực giác, không căn cứ, nhưng trong tim đã rõ. Tuy nàng không biết lúc nào, có thể ngày mai, có thể mãi lâu sau, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!