Chương 18: Ngoài kế hoạch, trong dự đoán

Khương Liễm ăn xong bảo với Đông Cô:

"Nếu em không thích đi, không đi cũng được, chị đưa qua cho."

Đông Cô sửng sốt, "Không đi cũng được sao ạ?"

Nói thật ra thì nàng rất không muốn đi.

Khương Liễm cười, "Đương nhiên được, đây là hội Hiến Bảo, chỉ cần đem tới dâng là được, cổng của phủ Chương gia đâu nhất thiết họ cho vào."

Đông Cô há hốc miệng, "Thì ra là vậy."

"Em không biết hả?"

Đông Cô lắc đầu, "Mọi người toàn đem đồ quý báu của mình dâng lên, sao mà đến cổng cũng không vào được ạ, đấy không phải là quá khiến người ta lạnh lòng sao."

Khương Liễm cười ha ha hai tiếng, xua tay nói: "Em à, em không biết tình hình của mấy trò này rồi, bởi vì hội Hiến Bảo không có giới hạn, cho nên đa số những người tới đều muốn cầu may, em cứ tưởng là sẽ bắt gặp báu vật ngập phố à?"

Đông Cô ngạc nhiên, nghĩ bụng, thì ra bất kể ở thế giới nào, cũng sẽ không thiếu những kẻ muốn há miệng chờ sung rụng, có chỗ nào lợi dụng được sẽ đều thử hết.

"Khương Liễm, nếu mà như vậy, em khỏi đi, cảm phiền chị đưa bình phong thay em."

Khương Liễm vỗ tay, "Được! Em cứ ngồi đợi tin từ chị nhé."

Tối hôm đó, 3 khắc trước giờ Tuất (giờ dâng lễ vật), Khương LIễm mới gọi quân hầu tới chất bình phong lên xe, chuẩn bị lên đường.

"Không vội không vội, đâu phải là ai đưa trước thì được chọn trước đâu."

Đông Cô cười cười tiễn Khương Liễm. Nàng quay vào lại trong xưởng mộc, quét dọn một chút. Do là một xưởng làm việc, cho nên bụi gỗ mạt cưa khá nhiều, Đông Cô quét dọn rồi lại rẩy nước. Bận rộn xong xuôi đâu đó, Khương Liễm vẫn chưa về.

Đông Cô hơi thấp thỏm trong lòng, chẳng phải đã nói là chỉ cần dâng lên là xong sao, gì mà lâu thế này vẫn chưa về. Nàng ngồi trong xưởng, thời gian chậm chạp nhích, tim nàng cũng bị kéo theo từng chút một. Có nên đi tìm một chuyến không, liệu dọc đường có phải đã gặp chuyện gì bất ngờ không. Sao lại có thể được chứ, đây là trong thành, mà hơn nữa phủ Chương gia cũng đâu có xa......

Đang nghĩ miên man, ngoài cửa bỗng vọng tiếng xe ngựa. Đông Cô quay phắt người, Khương Liễm tiến vào dưới ánh trăng.

Sắc mặt của nàng ấy nghiêm trọng, Động Cô nhìn xong lòng chùng xuống.

"Đông Cô......."

Đông Cô ngơ ngác nhìn Khương Liễm. Khương Liễm nghiêm túc, thở phì phò, nhìn vào mắt Đông Cô, không nói gì.

Đông Cô hơi quýnh không biết phải làm sao, nàng khẽ hỏi:

"Khương Liễm, sao thế hả?"

Trong lòng nàng không ngừng nghĩ, phen này không thành thì phải kiếm tiền bằng cách nào, nàng không còn tiền vốn, không mở quán được, lẽ nào phải đi vay tiền sao......

Đầu óc Đông Cô rối reng, nhưng vẫn ép bản thân phải tỉnh táo.

"Đông Cô......"

Khương Liễm nhíu chặt mày.

Đông Cô hít sâu một hơi, nói với Khương Liễm: "Khương Liễm, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi, chị đừng quá đau buồn.

"......."

Khương Liễm nhìn Đông Cô, nhìn mãi một hồi, chợt bật cười ha hả.

"Đông Cô ơi là Đông Cô, em đúng là......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!