Chương 15: Mong chàng có được một cuộc sống tốt

Lý Khương Liễm không nói chuyện với Đông Cô mấy ngày liền, ban đầu Đông Cô hơi áy náy, sau đó hoàn toàn cảm thấy buồn cười. Ở một số phương diện, Lý Khương Liễm chẳng khác gì một đứa trẻ, tính tình đáng yêu vô cùng. Hơn nữa, tuy ngoài mặt thì đang giận Đông Cô, nhưng tấm bình phong Đông Cô yêu cầu, nàng ấy không hề để bị trễ nải. Nhiều lần Đông Cô trông thấy Khương Liễm nghiến răng nghiến lợi cầm búa hậm hực nện gỗ, khiến nàng dở khóc dở cười.

Một số chuyện lớn đã xong, cuối cùng Đông Cô bắt tay vào công việc. Do vị sư già đã cho nàng toàn bộ số bột màu, không phải tốn một đồng bạc nào, cho nên Đông Cô vẫn còn dư không ít tiền, số tiền ấy tạo nền móng cho việc sản xuất giấy nhũ vàng của nàng. Giấy nhũ vàng này là loại giấy cổ truyền đặc biệt ở kiếp trước của Đông Cô, lúc làm giấy tuyên, phết một lớp nhũ bạc vàng mỏng lên mặt giấy, khiến cho mặt giấy ánh lên màu vàng lóng lánh. Vẽ lên mặt giấy nhũ vàng mang lại hiệu quả xa hoa sang trọng, thích hợp nhất trong các bức tranh Phật hoặc chim chóc hoa quả, tinh xảo bất phàm. Đông Cô không chút keo kiệt, lấy toàn bộ số bạc còn dư của mình nấu chảy ra, mài thành bột nhũ, làm một tấm giấy nhũ vàng cực lớn, sáng lóng lánh lóng lánh dưới ánh mặt trời, khiến cho Khương Liễm đang còn giận dỗi cũng phải reo lên khen đẹp.

Tuy không có nhiều nhũ bạc để có thể dùng, không đạt được hiệu quả tốt nhất, nhưng cũng khá lắm rồi.

Còn 12 ngày nữa đến lễ hội Hiến Bảo, thời gian khá gấp rút.

Nhưng Đông Cô chưa vội đụng đến bút vẽ.

Lý Khương Liễm phát hiện, dạo gần đây Đông Cô rất ít khi ra khỏi cửa, không chỉ ra khỏi cửa xưởng mộc, mà ngay cả cửa phòng mình, Đông Cô cũng không ra. Khương Liễm hơi lấy làm lạ, nghĩ bụng chẳng phải Đông Cô rất thương cái tên tàn phế kia à, sao không buồn đi thăm hắn lấy một lần.

Có một lần Khương Liễm quá tò mò, liền rón rén đến trước cửa phòng Đông Cô, trèo lên chỗ cửa sổ nhìn vào, phát hiện Đông Cô đang ngồi bất động trước một chiếc bàn cực lớn, chiếc bàn ấy cũng là do Khương Liễm đóng riêng cho nàng vẽ tranh. Trên bàn đặt bút, mực, màu vẽ, cùng với một tấm giấy khổng lồ. Đông Cô cứ ngồi như thế, mắt không chớp, nhìn tấm giấy, khi thì nhìn chỗ này, khi thì nhìn chỗ kia, nhưng không hề đụng đến bút vẽ, cơ bản mỗi lần nhìn là từ sáng đến chiều, cơm cũng không ăn.

Mắt thấy hội Hiến Bảo ngày một gần kề, Khương Liễm đâm ra hơi sốt ruột. Bình phong đã được nàng ấy làm xong từ lâu, nhưng Đông Cô vẫn chưa vẽ. Nàng ấy không dám hỏi, nàng ấy cũng lờ mờ hiểu rằng Đông Cô không hề phung phí thời gian, sự chờ đợi hiện giờ, là cần thiết.

Lúc còn 4 ngày nữa, Đông Cô bắt đầu vẽ.

Đông Cô vẽ liên tục 2 ngày 2 đêm, không ăn không uống, không ngồi không ngủ, toàn bộ bức tranh dùng đà của một cú xuất phát, phất tay lên, đưa bút một mạch cho đến phút chót.

Trong truyền thuyết, ở nơi chín tầng trời, chốn thiên ngoại chi thiên, chúng tiên ai ai cũng phải đến dự lễ đại thọ của Vương Mẫu, đua nhau dâng kỳ trân dị bảo, muôn vật hiếm quý nhất đều làm quà chúc thọ. Hôm ấy thiên đình của Vương Mẫu đông vui nhộn nhịp, muôn màu muôn sắc, tiên phong luân chuyển, tốt lành vô biên.

Nàng cảm thấy bản thân như đã nhập vào tiên cảnh của Vương Mẫu, quanh nàng toàn sự lộng lẫy vương giả, cao quý khôn sánh. Lúc hoàn thành, nàng nhìn bức tranh, trong lòng thầm nghĩ đúng 1 câu, vậy là tốt rồi, sau đó ngã phịch xuống.

Mười hai lá bình phong hợp lại thành một bức tranh ghép.

"Đã làm được rồi....... thật sự làm được rồi......"

Khương Liễm nhìn bức hoạ, kích động đến run người, chỉ cảm thấy bản thân không nói được nên lời. Nàng ấy chưa bao giờ được thấy vật gì như thế này, bất kể là ý tưởng hoặc phong cách, đều chưa từng nghe qua chưa từng được thấy.

"Chúng ta làm được rồi, Đông Cô, chúng ta làm được rồi!"

Đông Cô lẳng lặng ngồi, sắc mặt tái nhợt. Bức tranh này đã tiêu hao rất nhiều tâm huyết của nàng, nàng cảm thấy trong cả hai cuộc đời, đây là bức tranh khiến nàng hao tổn nhiều tinh lực và tinh thần nhất.

Cũng đáng đời, nàng tự nhủ lòng. Bởi ngươi có thứ cần cầu xin, ngươi có dục vọng, cho nên đối với bức tranh này, ngươi không còn sự trong sạch như ở kiếp trước. Nhưng ta không hối hận, nàng lại tự nói với mình. Thứ hội hoạ ta xem như sinh mệnh của mình ở kiếp trước, kiếp này ta dùng nó để kiếm tiền, ta không hối hận. Tài hoa không có bao nhiêu, chỉ có thể thành công ở mặt này, thôi cứ coi như lãi cao, coi như con buôn đi, ta thật lòng chỉ muốn chàng có được cuộc sống tốt.

"Đông Cô? Em sao thế? Sắc mặt em kém lắm."

Khương Liễm đến đỡ Đông Cô, mặt nàng cắt không giọt máu, mắt thâm quầng, trong mắt đầy tơ máu.

"Đông Cô, em nghỉ ngơi một chút đi, đã nhiều đêm em chưa ngủ rồi."

Đầu óc Đông Cô phản ứng rất chậm, nàng ngước mắt nhìn Khương Liễm, một hồi mới nhận ra người, chậm rãi lắc đầu.

"Không."

Nàng đứng lên, đi ra đến cửa.

"Em muốn đi gặp chàng."

Khương Liễm vội vàng ngăn nàng lại, "Không phải là chị cấm em, nhưng em nên ngủ một giấc đã rồi hẵng đi gặp hắn sau."

Đông Cô đẩy nàng ấy, sức của nàng rất yếu ớt, nhưng vô cùng kiên quyết.

"Không, Khương Liễm, chị để em đi."

Khương Liễm khổ sở không dám làm quá mạnh tay, "Đông Cô, muộn lắm rồi, ngày mai hẵng đi đi mà."

Đông Cô càng lúc càng giãy dữ dội hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!