Chương 4: (Vô Đề)

10.

Bên ngoài không chỉ có Mạnh Nham, mà còn có cả Lâm Nguyệt, người lẽ ra cũng đang ở Bắc Kinh.

Hôm nay đúng là đủ mặt mọi người.

Tối nay tôi mặc một chiếc váy dạ hội, trên vai đang khoác áo vest của Tư Cảnh.

Mạnh Nham nhìn chằm chằm vào tôi và Tư Cảnh đang đứng sát bên nhau.

Giây tiếp theo hoàn toàn không phải là chào hỏi ôn chuyện.

Ngay cả tôi cũng không kịp phản ứng.

Mạnh Nham xông tới, một tay túm cổ áo sơ mi của Tư Cảnh, tay kia giơ nắm đấm, hung hăng đánh thẳng xuống.

Mọi người cũng ngây ra.

Tư Cảnh hơi nghiêng người né, nhưng vẫn bị trúng đòn. Lực của đối phương không hề nhẹ. Anh đưa lưỡi chạm nhẹ vào má trong, ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng.

Bất kể xung quanh hỗn loạn thế nào, hai người đàn ông không ai nói một lời.

Cho đến khi Mạnh Nham mở miệng trước: "Tư Cảnh, đừng ra vẻ đạo mạo nữa."

Tư Cảnh vẫn đứng thẳng, thong thả, lạnh nhạt đáp: "Đó cũng không phải lý do để cậu đến giờ vẫn còn tơ tưởng vợ tôi."

Nói xong, anh đánh trả Mạnh Nham.

Những người bên cạnh căn bản không thể kéo họ ra. Không ai ngờ, Tư Cảnh vốn lạnh lùng cao ngạo, Mạnh Nham vốn hòa nhã với tất cả, lại có ngày động tay động chân.

Tôi bị lấn văng ra ngoài, suýt đụng vào góc bàn.

Khoảnh khắc Tư Cảnh nhìn về phía tôi, anh phân tâm.

Mắt thấy Mạnh Nham chiếm thế thượng phong, Lâm Nguyệt đột nhiên lao tới chắn trước mặt Tư Cảnh.

Cú đấm của Mạnh Nham rơi xuống vai chị ta. Chị ta bị đau bật tiếng rên khẽ, ngồi sụp xuống đất.

Mạnh Nham không đánh phụ nữ.

Đến lúc này, hai người mới dừng tay.

Lâm Nguyệt cố nhịn đau, yếu ớt quay đầu hỏi: "Đàn anh, anh ổn chứ?"

"Lâm Nguyệt, cô chảy máu rồi!" Có người nhắc.

Tay chị ta rướm máu, hóa ra là ấn phải mảnh thủy tinh vỡ dưới đất.

Chị ta vì Tư Cảnh mà bị thương.

Phải đưa Lâm Nguyệt đến bệnh viện. Cần có người đi cùng.

Đúng lúc ấy, Tư Cảnh lên tiếng gọi chị ta: "Lâm Nguyệt."

Trên người, thậm chí trên mặt Tư Cảnh cũng có vết thương, nhưng chút vẻ chật vật ấy không hề làm giảm đi nét tuấn tú của anh.

Lâm Nguyệt vẫn lo lắng cho anh: "Anh có cần cùng đến bệnh viện không?"

Tư Cảnh khẽ nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!