Chương 3: (Vô Đề)

7.

Tòa soạn thời trang và tập đoàn Tư thị cùng đường, nên đi làm về hầu như đều là Tư Cảnh để tôi đi xe của anh.

Hôm nay anh còn việc phải xử lý, dặn tôi đợi trong phòng nghỉ riêng của anh.

Trợ lý đưa tôi lên bằng thang máy chuyên dụng. Tôi vừa đến, Tư Cảnh đã vào trước ngồi với tôi một lát.

Thấy tôi làm móng mới, anh nắm tay tôi nghịch một lúc, các ngón tay bị anh bao trọn trong lòng bàn tay.

Tư Cảnh khẽ kéo lệch cổ áo len mỏng của tôi sang một bên, để lộ bờ vai. Từ phía sau, anh hôn nhẹ lên phần da trần ấy, giọng trầm thấp gọi: "Vợ ơi, em thơm quá."

Bên ngoài văn phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, tôi vội đẩy anh ra: "Có người."

Tư Cảnh đi ra xử lý công việc.

"Tư tổng."

Giọng nói ấy là của Lâm Nguyệt.

"Cô có hẹn trước không?" Giọng anh trở nên xa cách.

"Chúng ta quen nhau đã lâu, vì chút chuyện riêng tìm anh không được sao? Là chuyện liên quan đến Tiểu Kỳ, anh nghe xong là được."

Trong khoảnh khắc, tôi đã đoán được Lâm Nguyệt sắp nói gì. Cũng biết rằng ngày này sớm muộn gì cũng đến.

Lâm Nguyệt nói:

"Vụ tai nạn năm đó, em vốn không hề rơi xuống sông, chỉ bị thương. Là mẹ nuôi làm giả giấy chứng tử, còn luôn uy h**p em không được về nước. Em cũng không muốn anh tiếp tục bị lừa. Đêm anh và Tiểu Kỳ bắt đầu vốn dĩ không phải trùng hợp.

Bố đã buột miệng nói với em. Mẹ nuôi nghe ngóng trước chuyện anh sẽ bị đối tác gài bẫy, rồi cố ý để Tiểu Kỳ xuất hiện đúng thời điểm, vào phòng anh. Bà ấy mới là người thuận nước đẩy thuyền bày bố cục diện đó cho anh. Tiểu Kỳ cũng đã biết việc đó từ lâu.

Anh bằng lòng chịu trách nhiệm. Nhưng hôn nhân của hai người, từ đầu đến cuối đều bắt nguồn từ giấu giếm và lừa dối."

8.

Sau khi Lâm Nguyệt rời đi, cách một cánh cửa, không lâu trước đó anh còn gọi tôi một tiếng "vợ". Giờ đây tôi không biết bên ngoài kia Tư Cảnh đang nghĩ gì.

Từ lúc tôi còn nhỏ, mẹ đã luôn áp đặt và kiểm soát tôi. Tôi từng chán ghét, từng phản kháng.

Nhưng khác với mối quan hệ nhạt nhòa giữa bà và Lâm Nguyệt, tôi là con gái ruột duy nhất của bà.

Khi trời lạnh, bà cũng đắp chăn cho tôi, hôn lên trán tôi, cho tôi cuộc sống nhung lụa đủ đầy.

Bà có thể làm ra tất cả những điều đó, là vì bà không thể chấp nhận chuyện mình dốc lòng trải đường cho con ruột, cuối cùng lại thành may váy cưới cho con nuôi.

Bà tin rằng đó là vì tốt cho tôi, tốt cho gia đình.

Người đối tác kia không chỉ muốn dùng phụ nữ để lấy lòng, mà còn muốn nắm thóp, tạo scandal để trục lợi từ Tư Cảnh. Sau đó anh trực tiếp khiến đối phương thân bại danh liệt.

Tôi từng thấy cách anh xử lý lạnh lùng, không nể tình như vậy. Nếu một ngày người bị anh xử lý đổi thành bố mẹ ruột tôi, tôi không thể làm như người ngoài cuộc.

Giấu giếm cũng là một dạng lừa dối.

Tôi vẫn ôm chút may mắn, cho đến hôm nay hòn đá ấy cuối cùng cũng rơi xuống.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra.

Tôi nhìn về phía Tư Cảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!