Chương 9: (Vô Đề)

Dưới ánh nắng, người đàn ông cao lớn đang chăm chỉ làm việc trong vườn.

Gió thổi qua, biển hoa lay động.

Người từng lạnh lùng và bá đạo giờ cúi đầu trồng hoa, ánh mắt ôn hòa.

Tôi khẽ cong môi.

Đưa hắn đến đây vốn là ý riêng của tôi.

Hắn đã quá mệt rồi, tôi chỉ muốn hắn sống một đoạn đời nhẹ nhõm, mỗi ngày được phơi nắng, sống chậm lại.

Không còn áp lực công việc.

Nếu trước đây hắn dám không ăn cơm, tôi đã đuổi ra ngủ đất ngay.

Bây giờ hắn ăn đúng giờ hơn cả đồng hồ.

Mất trí nhớ rồi lại ngoan đến bất ngờ.

Rõ ràng gần ba mươi tuổi mà như một chú cún nhỏ bám người.

Rời xa tôi quá lâu là sẽ khó chịu.

Tinh lực lại quá dư thừa.

Ban ngày trồng hoa, ban đêm thì…

Hơn hai tháng trôi qua, vừa hạnh phúc vừa mệt mỏi.

Nhưng chỉ còn một tháng nữa.

Hắn rất có thể sẽ nhớ lại.

Tôi cũng phải rời đi trước khi điều đó xảy ra.

Một ngày trước khi đi, hắn tặng tôi một bông hồng tự tay trồng.

Hoa còn đọng sương, nụ sắp nở, nhìn là biết được chăm rất kỹ.

Chúng tôi đi dạo giữa rừng núi như một cặp đôi đang yêu.

Gió thổi qua, chúng tôi nhìn nhau rồi cười.

Hắn hôn tôi.

Tôi giả vờ ngại ngùng, nhưng lại chủ động kéo hắn lại hôn sâu hơn.

Hắn ôm eo tôi rất chắc.

Đây từng là cuộc sống tôi luôn muốn có từ nhỏ.

Tôi tưởng mình thiếu tình yêu.

Nhưng hóa ra lại gặp được một người như Phó Hách Ngôn, cho tôi cảm giác an toàn đến vậy.

Dù vậy, tôi vẫn muốn rời đi.

Đêm đó tôi khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!