Chương 8: (Vô Đề)

Quả nhiên Phó Hách Ngôn vẫn luôn nghi ngờ tôi.

Hắn hiểu quá rõ tôi, nên từng bước thăm dò đều rất chính xác.

Hắn cố tình cho tôi ăn thứ tôi ghét, dứa.

Vị chua làm tôi nổi hết da gà.

Ánh mắt hắn quan sát tôi không rời.

Tôi dùng toàn bộ kỹ năng diễn xuất để không lộ sơ hở.

"Cái này, mặc vào rồi cùng tôi ra ngoài."

Nhìn bộ quần áo trong tay hắn, trong lòng tôi đã bắt đầu chửi thầm.

Màu sắc xấu, phối đồ cũng kỳ quặc, đúng thứ tôi ghét nhất.

Rõ ràng là cố ý làm tôi khó chịu.

Nhưng tôi là sát thủ chuyên nghiệp, mấy thứ này không làm khó được tôi.

Cho đến khi Phó Hách Ngôn lộ ra tai sói.

Tôi lập tức thất thủ.

Muốn hắn lộ tai sói không phải chuyện dễ.

Tôi cố gắng dời mắt đi.

Diễn xuất vẫn hoàn hảo.

Nhưng chưa xong.

Hạ Lộ bị đưa tới trước mặt tôi.

Cô ấy bị trói, miệng nhét vải, chỉ có thể phát ra âm thanh cầu cứu.

"Còn muốn giả vờ nữa sao?"

Phó Hách Ngôn dựa trên ghế sofa, hai chân bắt chéo.

"Trở về còn muốn đổi thân phận, còn nói anh ấu trĩ. Chơi đủ chưa?"

Tôi khựng lại, lùi một bước.

Hóa ra hắn đã biết từ lâu.

Mọi thứ trước đó chỉ là hắn đang chơi với tôi.

Tôi đánh giá hắn quá thấp rồi.

Nhưng mà… hắn có thể thu lại tai sói được không.

Lúc nói chuyện sao lại còn rung tai một chút.

Hắn có biết tôi khó kháng cự nhất là kiểu vừa đẹp trai vừa đáng yêu như vậy không.

Phó Hách Ngôn như không để ý, ánh mắt trầm xuống:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!