Trong lòng tôi rối loạn không nói thành lời.
Tôi là cô nhi, từng rất thiếu tình cảm và cảm giác an toàn.
Mà Phó Hách Ngôn cũng giống vậy.
Ở một mức nào đó, chúng tôi là cùng một loại người.
Tôi từng là nơi an toàn duy nhất của hắn, rồi lại phản bội hắn.
Cằm tôi bị giữ chặt.
"Anh sẽ không để em rời khỏi anh nữa."
Tôi kinh hô, cả người bị bế lên.
"Phó tổng, anh nhận nhầm người rồi."
Trong bóng tối.
Người đàn ông ở vị trí cao vừa dịu dàng vừa b*nh h**n hôn lên mặt tôi.
Giọng hắn khàn khàn:
"Đừng rời khỏi anh."
Đêm đó, mọi thứ điên loạn đến mức không thua gì đêm tân hôn của chúng tôi.
Một lần nữa, hơi thở của hắn lại bị khắc lên người tôi.
Tin đồn đêm đó tôi và Phó Hách Ngôn ở chung phòng nhanh chóng lan ra ngoài.
Lúc hắn đang họp, có người lén đưa cho tôi một mảnh giấy, hẹn tôi ra gặp mặt.
Đến nơi mới biết người đó tôi có quen, là một cổ đông có địa vị rất cao trong Phó gia.
Hắn vốn không vừa mắt Phó Hách Ngôn, luôn cho rằng mình mới là người xứng đáng ngồi vị trí đó, nên vẫn ôm mộng lật đổ hắn.
Một lão già lớn tuổi nhưng ánh mắt vẫn đầy tham vọng.
Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới:
"Quả nhiên rất giống người phụ nữ kia."
"Nhưng làm thế thân thì cả đời chỉ sống trong cái bóng của người khác, không thấy đáng thương sao?"
"Nếu cô theo tôi, đó mới là lựa chọn sáng suốt. Sau khi mọi chuyện xong, tôi sẽ không bạc đãi cô."
Tôi cười nhẹ:
"Đáng tiếc, đi theo Phó tổng thì tôi được nhiều hơn."
Lão già sững lại, rồi sắc mặt lập tức biến đổi.
"Không ổn, bắt cô ta lại."
Chỉ là đến lúc đó mới nhận ra thì đã quá muộn.
Cánh cửa phía sau tôi bị đẩy mở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!