Hắn chậm rãi bước tới, bóp cằm tôi.
"Vậy thì đừng quá lộ liễu, nếu không…"
Tôi đáp ngay:
"Sẽ chết rất thảm."
Hắn hơi bất ngờ.
Tôi nói tiếp:
"Phó tổng, tôi hơi đói."
"Liên quan gì đến tôi."
"Tôi đoán anh cũng đói, ăn khuya cùng tôi không?"
Hắn hừ lạnh rồi quay lại xử lý công việc, không quan tâm nữa.
Nửa tiếng sau, tôi mang một cái đùi gà đưa tới.
"Phó tổng thử đi, ngon lắm, ăn không ngán còn dễ tiêu."
Hắn vẫn không nhìn tôi.
Tôi lắc lắc cái đùi gà trước mặt hắn.
"Không ăn thật à?"
"Bỏ ra."
"Gà nhiều quá tôi ăn không hết."
Cuối cùng tôi đem đi chia với Tiểu Trương bên ngoài.
Tôi nói:
"Ngon vậy mà không ăn, đúng là không biết hưởng."
Tiểu Trương thở dài:
"Khả năng tự kiểm soát của Phó tổng rất mạnh, chỉ có phu nhân mới khiến anh ấy mất kiểm soát."
Tự nhiên được khen, tâm trạng tôi cũng khá lên.
Đang nói chuyện thì cửa văn phòng mở ra.
Hắn bước ra, thấy tôi và Tiểu Trương mỗi người cầm một cái đùi gà, còn đang ăn dở.
Sắc mặt lập tức lạnh hẳn.
"Trừ lương."
Sau đó tôi lại chia đồ ăn cho Tiểu Trương, nhưng cậu ta ăn xong vẫn không chịu nhận thêm.
Cứ thế này thì tôi biết hối lộ ai để kéo quan hệ đây.
Đống đồ ăn đó cuối cùng chỉ có thể tự tôi xử lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!