Đến khi tỉnh lại thì đã là ba ngày sau.
Mọi chuyện đúng như tôi dự đoán.
Sau vụ cháy, gần như 24 giờ tôi đều bị giữ bên cạnh Phó Hách Ngôn.
"Biệt thự bị cháy, ghi vào sổ nợ của cô. Đời này đừng nghĩ đến chuyện tự do."
Giọng hắn lạnh như băng.
Đôi lúc tôi thấy mình cũng khá đáng thương.
Tôi biết điểm yếu lớn nhất của Phó Hách Ngôn chính là tin tôi chết.
Giờ lại có một người giống vợ hắn như đúc, còn suýt chết trong đám cháy, dù hắn không nói ra nhưng rõ ràng càng ngày càng lạnh lẽo và ít nói hơn.
Gần như hai mươi bốn giờ thì có tới hai mươi giờ hắn xử lý công việc.
Còn tôi thì chỉ biết đứng bên cạnh im lặng.
Không có việc gì làm, nhiều lúc chỉ biết đứng cho qua ngày.
Chán quá nên tôi lén chơi rắn săn mồi.
Mỗi lần như vậy, ánh mắt lạnh như băng của hắn lại liếc sang.
"Uể oải, lười biếng, trừ lương."
Đúng là gen sói có khác, quan sát quá nhạy.
Không phải lúc nào tôi cũng bị hắn nhìn chằm chằm.
Dù là Phó gia chủ, công việc của hắn nhiều đến mức họp cả ngày.
Mỗi lần như vậy tôi lại chán đến mức chỉ biết chơi rắn săn mồi trong phòng làm việc.
Nhưng tất nhiên đó chỉ là "ảo giác".
Không giả vờ lười một chút thì làm sao hắn buông lỏng cảnh giác.
Có lần tôi lén tìm trong văn phòng hắn.
Quả nhiên hắn rất cẩn thận, tài liệu quan trọng không để ở đây.
Không tìm được thứ cần, tôi lại vô tình thấy một tấm ảnh chụp chung với hắn.
Khi đó chúng tôi còn chưa kết hôn, đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Hắn vẫn chưa trở thành Phó gia chủ, chỉ là con riêng vừa được đưa về Phó gia.
Không ai tin một người như vậy sau này lại ngồi lên vị trí quyền lực nhất.
Cũng là lúc tôi bắt đầu tiếp cận hắn.
Chỉ vì tôi muốn ăn bánh ở tiệm Xuân Hòa, hắn đã chạy rất xa để mua về.
Khi đó trong Phó gia đầy rẫy người muốn loại bỏ hắn, đường đi toàn nguy hiểm.
Lúc về đến nơi, trán hắn có vết thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!