Tôi nhướng mày định hỏi thì ánh mắt cậu ta bỗng đổi thành xanh đậm.
Ngay sau đó tôi ngất đi.
Tỉnh lại, tôi phát hiện mình bị trói trên một chiếc bàn lạnh lẽo tinh xảo.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt.
"Năm trăm vạn lần một."
"Năm trăm vạn lần hai."
Nhìn rõ xung quanh, tôi mới nhận ra mình đang bị đem ra đấu giá.
Tên nhóc này cũng nghĩ ra trò hay thật.
Trên mặt tôi đang đeo mặt nạ.
Tôi lặng lẽ nhìn về phía ghế cao nhất.
Quả nhiên hắn đang ở đó.
Tôi điều chỉnh cảm xúc, giả vờ hoảng sợ.
Đến lượt đấu giá của tôi, mặt nạ vô tình rơi xuống.
Mặt nạ bạc chạm đất, âm thanh vang lên rõ ràng.
Cả hội trường xôn xao.
Những người có mặt đều là nhân vật có tiếng ở Kinh Kỳ.
Không ai ngờ món hàng đấu giá lại giống hệt Phó phu nhân tộc sói đã chết.
Tất cả theo bản năng nhìn về phía người đàn ông ở vị trí cao.
Không khí lập tức trở nên kỳ quái, không ai dám ra giá.
Tôi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình.
Tôi cúi đầu.
"Ba ngàn vạn."
Giọng người đàn ông vang lên bình thản.
Mọi thứ vẫn ổn.
Tôi bị đưa về một biệt thự riêng, không phải nơi trước đây chúng tôi từng ở.
Tôi thở nhẹ.
Ít nhất hắn chưa nhận ra tôi.
Bàn tay lạnh lẽo nâng cằm tôi, hắn nhìn kỹ từng đường nét trên mặt tôi.
Tôi cố giữ vẻ yếu đuối.
"Buông ra, anh làm đau tôi rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!