(làm một pháo từ năm cũ qua đến năm mới, trước có toy sau thương yêu)
Hôm nay là trừ tịch, em trai lại như cũ trải qua cùng với ba, anh cả, anh hai, kể cả mẹ kế đã cùng nhau trở về B thành ở nhà họ Vương đón mừng năm mới, phải đến đầu tháng ba mới trở về. Ba con bọn họ chưa tính là người họ Vương, sẽ không theo đi, ăn xong bữa cơm đoàn viên, ba cũng giống như thường ngày trở về phòng nghiên cứu tiếp tục công việc, cho cậu một bao tiền lì xì liền đi.
Lại nói tiếp bên nhà nội của họ vốn đã ít người, ba đúng ra chỉ có một người anh trai, đáng tiếc đã sớm di dân sang Canada rồi, nhiều năm nay trước giờ cũng không liên lạc thường xuyên, vì vậy giao thừa hàng năm đều là hai cha con bọn họ, phi thường quạnh quẽ.
Bất quá nhiều năm như vậy em trai cũng quen rồi, ba ngoại trừ thích công việc thì cũng chỉ thích mẹ, tính cả mẹ đẻ của cậu cùng mẹ kế hiện tại, hai người bọn họ đều là đồng nhất một dạng phụ nữ, tràn đầy sự ôn nhu và mị lực của nữ giới, phi thường thích hợp trở thành nơi ẩn nấp cho ba sau thời gian dài ở cường độ cao làm công việc trí tuệ.
Còn như đứa con trai này nha, ba cũng không quản lý chặt, miễn sao cậu không thiếu ăn là được
Đêm nay, ba đi rồi, em trai chính mình uống một chút rượu, nhìn đêm xuân một hồi, cảm thấy mùi rượu vương lên gây buồn ngủ, tắm sơ qua một cái, đổi một bộ quần áo rồi đi ngủ.
Chính là thời điểm đang mộng đẹp say sưa, lại cảm thấy trên mặt ngứa một chút, tựa hồ có người đang sờ bóp cậu, cậu phất phất tay, giữa lúc đang mê sảng lè nhè một câu:
"Ưhm... Anh hai đừng quậy nữa... Để cho em ngủ một chút... "
Ai biết những lời này đổi lại lấy một cái tát thanh thúy đánh trên mặt, em trai bỗng chốc bị đánh thức, mở mắt ra đã thấy chú nhỏ mấy tháng trước bị cậu chọc đến tức điên mà bỏ chạy, đang ngồi ở bên giường, cau mày nhìn cậu, vẻ mặt không vui.
"Chú nhỏ? ! Vì sao chú ở chỗ này? ! "
Em trai sợ đến ngồi dậy, đầu óc có chút không tiêu hóa kịp, đây không phải là biệt thự nhà của anh cả và anh hai sao? Chú nhỏ vào bằng cách nào? Lại nói, chú không phải đang ở B thành mừng năm mới với gia đình sao sao?
"Tôi sao không thể ở chỗ này? Phòng này vốn chính là của anh trai tôi. " chú nhỏ giơ tay lên lại đẩy cậu một cái, muốn đem người đẩy trở về trên giường, lại không có đẩy mạnh, cậu vung tay ra đứng lên muốn bỏ đi.
"Đừng đi!"
Thân thể hành động trước cả lý trí, kéo chú nhỏ về một phát, trải qua nhiều ngày như vậy cậu vẫn nhớ kỹ về chú, tuy là ngang ngược kiêu ngạo vô lý, nhưng cái kiểu giương nanh múa vuốt phô trương thanh thế lại khiến cho cậu tâm tâm niệm niệm, là do bản chất thích bạo ngược luôn che giấu đã bị khơi mào lên, luôn nghĩ muốn hung hăng ăn hiếp chú, dùng mấy loại thủ đoạn để chú phục tùng cậu, đem rút hết móng vuốt của con mèo hoang nhỏ, làm cho chú ngoan ngoãn nằm dưới thân thể lần lượt làm.
Con người đều là không có tự trọng, không có thứ gì mãi mãi là tốt nhất, luận tính cách tướng mạo, chú nhỏ kỳ thực so ra kém anh cả, luận về mềm mỏng nhõng nhẽo nhu thuận, cũng không sánh bằng anh hai, hai người chẳng qua là hai lần thoáng qua, còn tan rã trong không vui, mà ở trong lòng em trai đã nảy mầm, luôn muốn khơi lên cái dáng vẻ nổi giận của chú, dáng vẻ khóc run rẩy, bộ dạng bị chịch nát, nghĩ đến là muốn làm những việc dị thường đến giật mình, cũng không dám lộ liễu trắng trợn hỏi thăm chuyện của chú nhỏ với hai anh em, chỉ có thể âm thầm thăm dò trên mạng hoặc hóng những lúc anh hai nói chuyện phiếm.
Giờ này khắc này, trước hết mặc kệ lý do gì, con người đang sống sờ sờ này đứng ở trước mặt, em trai dĩ nhiên kéo lại không buông tay.
"Ack... Đau! " chú nhỏ bị cậu bóp rất chặt, cổ tay thấy đau, nhỏ giọng oán trách một câu.
Em trai một tay tự tay vòng qua kéo người vào trong lòng, gương mặt cọ cọ vào chú, cảm thụ được xúc cảm nóng hổi rồi, mới dám tin được đây là sự thật.
"Chú là đồ đểu mà, nhớ cưng muốn chết rồi."
Chú nhỏ đánh một cái chát vào trên mu bàn tay của cậu, có hơi tức giận: "Đồ đểu cái gì chứ! Nói ai vậy! Buông ra!" trong lòng nghe được cái câu "Nhớ cưng muốn chết rồi " mà âm thầm vui vẻ.
Mượn cớ nói là có công việc quan trọng, năm nay chú nhỏ không có trở về thành B, phòng này chú đã lấy được chìa khoá rất thuận tiện, trợ lý vạn năng cái gì cũng có thể vì chú giải quyết, nhưng mà chú không đoán trước được em trai nhìn thấy chú thì sẽ có tâm tình gì, qua lâu như vậy, có phải hay không đã quên rồi? Ban ngày chú thấy ngại quá, vẫn đến khi chờ ba cậu đi rồi, mới len lén âm thầm đi vào, nhịn không được vừa rồi ở giường nhìn cậu một hồi, trêu cậu một chút lại nghe thấy cậu kêu "Anh hai", chú nhỏ trong lòng ê ẩm, giận dỗi mà tát vào má một cái, mới đem người đánh thức, bất quá sau khi tỉnh lại cuối cùng cũng nghe được lời vẫn muốn nghe, trong lòng chú mềm nhũn, cũng từ từ ngưng không giãy dụa.
"Nói chú đó, vẫn là gầy như vậy, đến cùng có chịu ăn uống đàng hoàng hay không?
Em trai siết chặt cái ôm lại, nóng rực ôm trọn lấy chú nhỏ, giống như một con cún lớn ở trong hõm vai của chú thân thiết cọ xát đến mấy lần.
"Mắc mớ gì tới cậu, nhột quá... Đừng cọ...
Chú nhỏ đẩy ra cái tay đang vòng quanh hông, ngửi thấy mùi rượu trên người em trai, chỉ cảm thấy vô cùng nam tính, tâm trạng không khỏi rung động, cũng không phản kháng gì lúc em trai lui về phía sau kéo một cái ngã xuống giường, phủ người mình lên, cúi đầu liền vội vàng hôn một cái.
"Ưhm... Ừm...... "
Em trai ở trên cũng không có gấp gáp, ngậm lấy cái miệng nhỏ trước trước sâu sâu nếm lấy triệt để, hôn người đang nhỏ giọng rên rỉ, tiếng kêu yếu ớt làm cho tim cậu mềm đi, giống như một con mèo Ba Tư quý hiếm thường ngày không thấy được, ngày nhớ đêm mong, rốt cục bằng lòng để cho ôm vào trong ngực mà gãi cằm của nó , còn phát sinh tiếng kêu thoải mái, quả thực khiến cảm tình trong lòng cậu đầy tràn, hận không thể cái gì cũng không làm mà ngày đêm cùng chú quấn quít với nhau.
Hai người triền miên đã lâu, rồi mới lưu luyến mà buông ra một chút, người vẫn còn dính mồ hôi mà dán môi vào, em trai cúi đầu nhìn chú nhỏ vẫn chưa thỏa mãn, khóe mắt đuôi mày xinh đẹp đỏ bừng lên, ôn nhu hỏi.
"Chú là quà năm mới của cháu ah? Hửm...? "
"... Không thích ah?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!