Chương 10: Cái Bẫy Của Chú Nhỏ (dụ Dỗ Play, Đạo Cụ Còng Tay)

Em trai cùng một nhóm bốn người thầy ngồi khoang phổ thông đi máy bay đến thành  phố B, vừa lúc cậu cùng các thầy ngồi cùng một chỗ, là cái loại ghế ngồi ở dãy giữa bốn người, cậu ngồi ở lối đi bên phải, bên cạnh là thầy giáo, thầy bên cạnh là một người đàn ông trung niên buồn bã, nhìn qua có điểm không dễ chọc, ở vị trí bên kia lối đi đến lúc gần tới giờ bay có một người mới đi lên, là một thanh niên đẹp trai mặc áo khoác dài màu ka ki, tóc màu nâu, nhìn qua khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, cử chỉ tao nhã. Thanh niên cũng không có hành lý gì nơi tay, lên máy bay liền mang tai nghe ngã đầu ngủ, lộ ra một bên cổ, đường nét vô cùng ưu mỹ.

Em trai nhìn một góc khuôn mặt của thanh niên, chỉ cảm thấy nét mặt này không hiểu sao có chút quen thuộc, nhịn không được lại với đầu ra chăm chú nhìn thêm, sau lại ngẫm nghĩ một chút, đường nét nhìn có hơi giống anh cả quá, chỉ bất quá khí chất thanh niên nho nhã yếu ớt, không giống anh cả tinh xảo như vậy.

Bởi vì là chuyến bay hơn tám giờ tối, sau khi máy bay tiến nhập vô tầng bình lưu , rất nhiều người đều cuối đầu ngủ, cabin cũng tắt đèn chính. Em trai lấy điện thoại ra, gắn tai nghe vào, tìm được đoạn ghi âm mấy ngày hôm trước ở nhà nghỉ, vừa nghe tiếng kêu mềm mại của anh hai nhắm mắt nhập thần. Cậu vốn cũng muốn ghi âm một đoạn với anh cả, thừa dịp tốt giai đoạn này ra ngoài học tập nhớ lại thật kỹ, cũng không biết có phải hay không là anh hai nói gì đó với anh cả, mỗi lần cậu lấy điện thoại di động ra anh cả liền cảnh giác, khiến cho cậu căn bản không cơ hội. Chính là nghe được đoạn anh hai nói "Thích nhất Tiểu Kiệt đó", lúc nghe thấy cậu từ từ nhắm hai mắt cũng gợi lên nụ cười, đột nhiên cảm thấy chỗ ngồi chấn động một cái, tiếp lấy nghe được một tiếng quát khẽ: "Ông làm cái gì vậy! "

Cậu mở mắt ra, nhanh chóng tìm được nguyên do, hoá ra là thanh niên ngồi ở một đầu khác cùng với người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh. Thanh niên nghiêng người, đối với người đàn ông trung niên trợn mắt nhìn, tay cũng phi thường phòng bị mà che chắn ở trước ngực.

"Tôi làm gì chứ? Tôi đã đụng chỗ dưới của cậu đâu? Có vậy cũng ngại? Bệnh quá! " người đàn ông trung niên cao giọng lên, tiếp viên hàng không lập tức đã đến.

"Thưa anh, đã xảy ra chuyện gì? "

"Tôi muốn đổi chỗ ngồi, người này vừa rồi sờ bắp đùi tôi. " thanh niên cau mày, hạ giọng nói.

"DM mày có phải bị bệnh hay không? ! Tao sờ mày hồi nào? Đừng cho là mình dáng dấp nhân mô cẩu dạng* thì tùy ý vu oan người ta. " người đàn ông trung niên lại to tiếng lên, trong khoan hành khách đã có mấy người nhỏ giọng trách móc.

dpress. com)

"Được, anh chờ một chút, tôi sẽ lập tức sắp xếp. Chú đây mong chú bình tĩnh đừng nóng tính. " tiếp viên hàng không vô cùng lễ phép để khiến hai người dịu lại.

"Mẹ kiếp đừng nghe thằng ngu này nói xạo! " người đàn ông trung niên lại tiếp tục ồn ào.

Em trai thở dài, cái máy bay này đã nhét hết chỗ rồi, trong khoảng thời gian ngắn ước đoán tìm không được chỗ để đổi, cậu quyết định làm người tốt.

"Anh gì ơi, tôi và anh đổi vị trí nhé !? " em trai nhấc tay, hướng về phía thanh niên cười cười.

Hai người thuận lợi đổi vị trí, cách một vị thầy giáo, người đàn ông trung niên như trước nhỏ giọng hùng hùng hổ hổ, thỉnh thoảng trợn mắt nhìn thanh niên phía đầu kia, em trai ngồi xong sau đó cũng nghiêng người không để ý tới ông ta. Cuối cùng cũng bình an vô sự tới lúc máy bay hạ cánh.

Đến thời điểm đứng ở chỗ lấy hành lý, thanh niên đi tới bắt chuyện với em trai, nụ cười ấm áp, thái độ lễ độ, khiến người ta hết sức thoải mái.

"Vừa rồi cám ơn anh nhé, nếu như bây giờ không bận gì, để tôi mời anh đi ăn khuya xem như thay lời cảm ơn được không!? " giọng nói của thanh niên có điểm giống với anh hai, giọng nói nghiêng về như thiếu niên, tiếng thật êm tai.

Lúc này đã là hơn mười giờ, em trai cũng có chút mệt mỏi, vì vậy xua tay cự tuyệt.

"Ah, không cần. Ngày mai tôi phải dậy sớm, phải trở về khách sạn nghỉ ngơi. "

"Vậy nếu được anh cho tôi số điện thoại được không? Anh ở thành phố B được mấy ngày? " thanh niên cũng không giận, cười hỏi, vừa nói vừa đưa tay lên tai mân mê mân mê, động tác tự nhiên vừa đẹp mắt.

"Bốn năm ngày lận! Tôi đi với thầy tới đây nghiên cứu. " em trai dừng một chút, sờ sờ trong túi điện thoại di động, cuối cùng vẫn không có lấy ra.

Cậu từ trước đến nay thích kết giao bằng hữu, đặc biệt với những người đẹp, nếu là lúc trước, dù cho không thể phát triển thêm, cậu cũng sẽ trao đổi phương thức liên lạc, bất quá đã có anh cả và anh hai, khiến cho cậu nghiêm túc kiềm chế tính phong lưu, tuy là nhìn thấu thanh niên này đối với cậu có chút tình ý, nhưng không tính đáp lại.

"Em lấy đồ xong chưa? " thầy giáo ở bên kia gọi, những người khác cũng đã lấy được hành lý, em trai một tay nhấc lên hành lý ra khỏi băng chuyền, đối với thanh niên phất tay một cái quay đầu rời đi.

Nhìn thấy bóng lưng cao lớn rời xa, thanh niên câu môi cười, thay đổi vẻ ôn hòa vừa rồi, trong mắt lộ ra vẻ tình thế bắt buộc.

Buổi tối ngày thứ hai, em trai ở phòng nghỉ lăn qua lật lại có chút ngủ không được.

Ban ngày lịch trình kín mít, nhưng mà buổi tối vô cùng rãnh rỗi, không có anh cả cùng anh hai, thân thể của cậu đã quen với tình dục có điểm khó chịu. Đặc biệt mới vừa video call với hai người bọn họ, tiểu yêu tinh là anh hai mặc một bộ trang phục người hầu nữ, ghé vào trên đùi anh cả, ở bên kia ngọt ngào dụ dỗ cậu, anh cả vẻ mặt đứng đắn vuốt đầu anh, đối với em trai nói sớm nghỉ ngơi một chút, về sớm một chút, thấy em trai lòng ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể xuyên qua màn hình đem tóm lại hai người, trò chuyện hơn nửa giờ đồng hồ, chỉ có thể lưu luyến không rời mà nói lời tạm biệt, chỗ này tường cũng không tính là dày, em trai cũng không còn dám chơi phone sex.

Chịu đựng một dục hỏa, càng thêm ngủ không được, cậu xoay người đứng lên, dự định đến cửa hàng tiện lợi dưới lầu đi mua một ít thứ làm bữa ăn khuya.

Tùy tiện khoác cái áo, mang theo điện thoại di động và thẻ phòng rồi đi xuống. Cách một con đường có một cửa hàng tiện lợi 24h, phi thường thuận tiện.

Tính tiền xong rồi lúc sắp rời đi, trước mặt liền có một người chạy tiến vào, người nọ vội vã đụng vào trên người em trai, đèn rọi vào khuôn mặt, dĩ nhiên là thanh niên trên máy bay ngày hôm qua.

"Là anh? " em trai kinh hô một tiếng, duỗi tay vịn lấy người sắp ngã .

Thanh niên sắc mặt rất đỏ, thân thể rất mềm, lúc đầu xông vào liền lảo đảo nghiêng ngả, bị cậu như thế vừa đỡ thuận thế mà dựa vào trong ngực, hắn mấp máy môi nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!