Bùi Nguyên Hạo nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi: "Nàng ấy xảy ra chuyện gì?"
"Nói là đau bụng, đã đi mời thái y!"
"Cái gì?"
Bang một tiếng, hắn ném cái chén trong tay lên, vội vàng rời đi, bởi vì đi qua gấp, thời điểm đứng dậy va vào cái bàn, sữa đặc quả quýt trong nồi vương ra ngoài một ít.
Ta cũng vội đứng dậy đi theo, nhưng mới tới cửa, gió lạnh ập tới làm ta bình tĩnh lại, liền dừng bước.
Nhóm người Tiểu Ngọc vốn đi theo ta, nghi hoặc hỏi: "Tài tử, người không đi xem sao?"
"..." Ta trầm mặc suy nghĩ một lúc, quay đầu phân phó Thủy Tú, "Qua chỗ Hứa Tài Nhân xem nàng ấy xảy ra chuyện gì, nếu nhiều người thì đừng vào trong, sau khi hỏi thăm rõ ràng lập tức trở về bẩm báo."
"Vâng." Thủy Tú lập tức nhận lệnh, ra ngoài.
Nàng vừa đi, ta lại quay đầu nhìn mớ hỗn loạn trên bàn, nói với Tiểu Ngọc: "Thu dọn nơi này đi."
"Vâng."
Ta lần nữa ngồi xuống bàn, nhìn Tiểu Ngọc nhanh nhẹn thu dọn.
Ngô ma ma vẫn luôn đứng ở cửa nhìn ra ngoài, lúc này mới cẩn thận đi tới bên cạnh ta, cúi người gọi: "Tài tử."
"Ừ?"
"Không đi xem sao?"
Ta biết bà có ý gì, lúc trước ta được Hứa Tài Nhân chiếu cố, hiện tại nàng xảy ra chuyện, nếu ta không tỏ vẻ quan tâm một chút, như vậy thật không thấu tình đạt lý.
Nhưng điều ta lo lắng lại là nếu nàng thật sự gặp chuyện, hiện tại ta qua đó cũng không thay đổi được gì, hơn nữa ta cũng là thai phụ, đi qua chỉ sợ càng gây thêm phiền phức mà thôi.
Hơn nữa...
Ta lắc đầu.
Ngô ma ma nghi hoặc đứng một bên, chỉ chốc lát sau, thấy Thủy Tú hổn hển chạy về, sắc mặt không tốt cho lắm, ta đứng bật dậy, hỏi: "Sao rồi? Hứa Tài Nhân xảy ra chuyện gì?"
"Không biết nữa." Nàng có vẻ không vui, "Ngọc Văn không cho nô tỳ vào trong, hỏi nàng ấy một chữ cũng không đáp, gương mặt kia đúng là khiến người nhìn liền thấy tức giận."
"Vậy thái y tới chưa?"
"Tới rồi, tới một lúc lại đi, xem ra không phải chuyện gì lớn."
"À..."
Nghe vậy, lòng ta cũng thả lỏng, chậm rãi ngồi xuống.
Nhóm người Ngô ma ma không nói gì, đều tan.
Thủy Tú đến bên cạnh ta, thì thầm vào tai: "Tài tử, nô tỳ cảm thấy Hứa Tài Nhân căn bản không xảy ra chuyện gì, chẳng qua tìm cớ mời Hoàng Thượng qua mà thôi."
Ta quay đầu nhìn nàng.
"Nếu thật sự có chuyện, thái y sao đi vào chỉ một lúc rồi quay ra, nhưng Hoàng Thượng sau khi đi vào thì không thấy ra ngoài, nô tỳ muốn vào trong thỉnh an Hứa Tài Nhân, Ngọc Văn còn ngăn cản nô tỳ."
"..." Ta trầm mặc một lúc, cười cười, hỏi nàng, "Ngươi không đói bụng sao?"
"Dạ?" Nàng sửng sốt, ngây ngốc nhìn ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!