Chương 9: (Vô Đề)

"Lưu Hằng bị xử rồi, giờ thuốc này hiếm lắm, mày mua không, không tao bán người khác."

Tôi nhớ đến vết thương trên người Thẩm Khác.

Đưa tay nhận lấy, hỏi.

"Mày biết Bạch Tuyên không?"

Mặt hắn biến sắc, lắc đầu.

"Không biết."

Hắn sốt ruột.

"Mày mua hay không?"

Sao lại trùng hợp như vậy.

Mỗi lần tôi sắp thoát ra lại có người xuất hiện nhắc tôi rằng tôi không cai nổi.

Hai năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy.

Những năm ở bên Thẩm Khác, tôi đã cố sống tốt hơn.

Cố gắng diễn một phiên bản sạch sẽ nhất cho anh ta xem.

Nhưng từ khi Bạch Tuyên quay lại, mọi thứ bắt đầu lệch hướng.

Bạch Tuyên từng hỏi.

"Thẩm Khác biết cậu là con bạc không?"

Tôi khàn giọng.

"Tôi không đánh bạc nữa."

Hắn cười lạnh.

"Con bạc mà cũng cai được sao?"

"Cậu nên tự đi đi, để anh ta phát hiện thì cậu xong rồi."

"Thẩm Khác là người rất kén chọn, nếu biết sớm cậu là loại người này, anh ta sẽ không đụng vào cậu từ đầu."

Tôi chỉ lặp lại.

"Tôi không đánh bạc nữa."

Hắn không tin.

Ánh mắt đầy thương hại.

"Cậu tự hiểu đi."

Sau đó đám người cờ bạc cũ tìm đến tôi.

Tôi hoảng loạn ứng phó, không dám để Thẩm Khác biết.

Âm thầm đi tìm bọn họ hỏi cách giải quyết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!