Cái gọi là không đánh bạc nữa chỉ là câu nói dối để thoát thân, vừa ra khỏi cửa đã quên sạch.
Chưa tới nửa tháng, tôi lại bị đánh cho thừa sống thiếu chết, rồi bị sòng bạc ném ra đường.
Tôi tựa vào con hẻm bẩn thỉu, mưa lất phất rơi trên mặt, trước mắt là một đôi giày da sạch sẽ dừng lại.
Thẩm Khác cúi xuống trước mặt tôi, nâng cằm tôi lên, giọng trầm thấp.
"Lần này lại nợ bao nhiêu?"
"…Năm triệu."
Ngón tay anh ta cọ nhẹ hai cái lên cằm tôi, giọng bình thản đến không nghe ra cảm xúc.
"Đã không làm nổi, sao còn hứa với tôi?"
"Lừa tôi vui lắm sao?"
Tôi nhìn anh ta, đầu óc mơ hồ, cổ họng nghẹn lại, ánh mắt có chút cầu khẩn.
"Thẩm Khác, cho tôi mượn thêm năm triệu đi, tôi sắp thắng rồi, thật đấy. Chỉ cần thêm chút nữa, tôi sẽ gỡ lại. Tôi nhất định thắng được."
Giọng anh ta lạnh như thép.
"Tôi dựa vào gì mà phải cho em mượn?"
Tôi siết chặt tay, nói khẽ.
"Tôi có thể… để anh muốn làm gì cũng được."
Thẩm Khác siết mạnh tay, làm cằm tôi đau nhói.
"Vì đánh bạc mà em có thể bán rẻ bản thân mình sao?"
"Bán cho ai cũng được à?"
Tôi há miệng nhưng không biết trả lời thế nào.
Nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta, trong mắt thoáng qua chút khinh miệt, tôi bật cười chua chát.
"Đúng thế."
Giọng anh ta bình tĩnh đến tàn nhẫn.
"Ngụy Cẩn, em thật sự hỏng rồi."
Từng chữ như dao cứa vào tim.
"Tôi cứ tưởng sau khi em chịu khổ sẽ thay đổi. Là tôi sai rồi."
"Tôi tưởng ít nhất em còn…"
Anh ta khựng lại, ánh mắt dao động như có thứ gì nghẹn ở cổ họng.
Cuối cùng chỉ bật cười tự giễu.
"Không ngờ tôi từng kỳ vọng vào em. Đúng là ngu. Loại người như em vốn chẳng có trái tim."
Giá mà tôi thật sự không có tim.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!