Chương 1: (Vô Đề)

Tôi cầm tiền bỏ trốn năm đó, thật sự không nghĩ đời này còn có ngày gặp lại Thẩm Khác.

Người đàn ông đó ngồi đối diện bàn poker, khí chất ngút trời, tay kẹp điếu thuốc, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào tôi như muốn soi xuyên cả linh hồn.

Áp lực mạnh đến mức tôi ngồi mà mồ hôi tuôn như tắm, không dám ngẩng đầu lên đối diện.

Nhưng mà thôi, diễn cho tốt thì chưa chắc anh ta nhận ra tôi.

Dù gì giới tính cũng khác rồi.

Hồi câu Thẩm Khác, tôi nhập vai Omega đến mức tự hành xác luôn.

Nhịn ăn cho gầy rộc, dưỡng trắng da, còn đi chợ đen mua miếng dán che tuyến thể với mùi pheromone Omega nữa.

Tự biến mình thành một Omega mảnh mai, thơm mùi chi tử, hoàn hảo không có điểm trừ.

So với cái thân hình hiện tại của tôi thì đúng là hai thế giới.

Tôi đưa tay sờ cơ bụng săn chắc của mình, yên tâm hẳn.

Giờ tôi là Alpha cấp A chính hiệu, khí chất tổng công bốc lên ngùn ngụt.

Alpha của Alpha, đàn ông của đàn ông.

Ổn định lại tâm lý, tôi chuẩn bị lật bài.

Đối diện, Thẩm Khác ngả người ra sau, mặt ẩn trong khói thuốc, đột nhiên lên tiếng.

"Cậu rất giống một người cố nhân của tôi."

Tôi không né ánh mắt anh ta, cười tự tin đáp.

"Rất nhiều Omega cũng dùng câu này để bắt chuyện với tôi."

Thẩm Khác phủi tàn thuốc, hoàn toàn không quan tâm câu trả lời của tôi, ánh mắt xuyên qua làn khói.

"Cậu rất giống… vợ tôi."

Nụ cười trên mặt tôi tắt cái rụp.

Vợ?

Thẩm Khác mà cũng dám gọi tôi là vợ.

Ngay cả ba năm trước, tôi với anh ta nhiều lắm cũng chỉ là bạn giường.

Anh ta chỉ biết làm, làm xong là đi luôn.

Điểm cộng duy nhất là trả tiền rất sòng phẳng.

Hai năm ngủ với nhau là nhờ tôi biết nịnh.

Hôn là tôi chủ động, ôm là tôi chủ động, nói lời ngọt cũng là tôi luôn.

"Anh giỏi quá", "Mạnh ghê luôn á", "Sướng muốn chết."

Chỉ cần Thẩm Khác chịu nghe, không có câu nào là tôi không dám nói.

Còn anh ta thì không bao giờ đáp lại, nghe phát ngán còn cau mày bịt miệng tôi, ấn eo xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!