Chương 49: Thấm thía hai từ – “Hội đồng”

Thành viên đội bóng rổ nhờ Hà Giai Vĩ mua đồ ăn hộ là một cậu chàng cao to vạm vỡ, cao đúng một mét chín, nên có biệt danh là "Mét Chín".

"Đây là gà rán cốt lết bán ở cổng đấy à?"

Mét Chín nhận lấy túi giấy thấm dầu, quay đầu gọi mấy anh em thân thiết trong đội lại.

"Lại đây lại đây, nếm thử đi. Lần đầu tiên tao thấy có người bán gà rán ở cổng sân vận động vào cái giờ này đấy."

Nghe vậy, mấy thành viên đội bóng rổ khác cũng xúm lại, mắt tròn mắt dẹt.

"Thật hay đùa đấy? Giờ này mà mua được gà rán á?"

"Tư duy kinh doanh của ông chủ này xoắn não thật sự."

"Người ta gọi đây là không đi đường tầm thường, mà đi đường tà đạo."

Mấy người mỗi người một câu trêu chọc. Chủ yếu là vì chuyện này mà kể ra ngoài thì nó thú vị quá, sáng sớm tinh mơ bán gà rán ở cổng sân vận động.

Đây có phải là người làm ăn chân chính không vậy?

Mét Chín cười một lúc, rồi hào phóng nói: "Thôi đừng nói nhiều nữa, nếm thử đi. Món này mà dám bán tao 35 tệ một suất đấy."

Hà Giai Vĩ thấy bảy, tám chàng trai cao kều của đội bóng rổ vây quanh Mét Chín, khóe miệng giật giật mấy cái.

Gà rán ngon như thế, một mình ăn còn chẳng bõ dính răng. Còn gọi cả đám đông thế này vào chia phần, lát nữa có mà khóc ròng.

Mét Chín mở toang túi giấy ra, mùi thơm của gà rán bắt đầu lan tỏa.

Cả đám người ban nãy còn đang cười nói rôm rả, hít phải mùi hương này, bất giác đều im bặt. Ai nấy mắt sáng rực lên, dán chặt vào túi giấy.

"Trời đất ơi, mùi gì mà thơm dữ vậy!"

"Nghe có vẻ ngon đấy!"

Toàn là anh em cùng sân bóng, chẳng cần khách sáo làm gì.

Có người trực tiếp cầm xiên, găm một miếng gà rồi nhanh như chớp cho vào miệng.

Rộp! Rộp!

"Vãi chưởng! Gà rán này đỉnh của chóp!"

Thành viên đầu tiên được ăn miếng gà rán hét lên một tiếng kinh ngạc, rồi không thể chờ đợi mà xiên ngay miếng thứ hai.

"Thằng quỷ, từ từ thôi, có ai giành với mày đâu!"

Những người khác thấy thế, vội vàng ra tay.

Xiên không đủ thì có sao, dùng tay bốc luôn. Bẩn một tí nhưng sống lâu.

Mét Chín cũng hoảng hốt chen vào giữa đám tay chân hỗn loạn, vơ được một miếng gà rán rồi lập tức nhét vào miệng.

Lớp vỏ bột chiên giòn rụm, thơm lừng mùi dầu, thịt gà bên trong lại mềm ngọt, mọng nước, vị mặn ngọt vừa phải, hương thơm độc đáo vô cùng.

Mét Chín ngay lập tức bị hương vị này chinh phục, cảm thấy tất cả các loại gà rán mình từng ăn trước đây đều là rác rưởi!

Thế nhưng, khi cậu định lấy thêm một miếng nữa…

Cậu phát hiện ra túi giấy trong tay mình đã trống không tự lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!